Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Mỹ đối phó “vành đai” của Trung Quốc
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
VIETNAM'S CULTURE
    Tin Thế Giới
Ả rập ám sát "kẻ thù" vụ giết nhà báo
    Tin Việt Nam
Thủ tướng Pháp thăm chính thức Việt Nam với 3 mục tiêu then chốt
    Tin Cộng Đồng
Hai miền Triều Tiên tổ chức đoàn tụ cho những gia đình ly tán
    Tin Hoa Kỳ
'Voi' và 'lừa' trên chính trường Mỹ
    Văn Nghệ
Đôi nét về sự khác biệt của tranh sơn mài và tranh sơn dầu
    Điện Ảnh
Giới phê bình chê bai gay gắt với 'Fantastic Beasts 2'
    Âm Nhạc
Mang nhạc hàn lâm đến với công chúng trẻ
    Văn Học
Nỗi buồn chiến tranh hay phía tây không có gì lạ

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Văn Học
'Những người khốn khổ' - sự vĩ đại của những cuộc đời giản dị...
Trong 150 năm qua, "Những người khốn khổ" của Victor Hugo đã khẳng định giá trị của một tác phẩm văn học vĩ đại bậc nhất. Sự vĩ đại nằm ở chính những số phận tầm thường, cơ cực...

 

Trong 150 năm qua, Những người khốn khổ đã được dịch sang rất nhiều ngôn ngữ khác nhau, được chuyển thể thành hàng chục tác phẩm điện ảnh, những vở nhạc kịch, vở múa ballet... Vở nhạc kịch Les Misérables hiện đang giữ kỷ lục là vở diễn lâu đời thường xuyên được diễn lại trên các sân khấu lớn của thế giới như tại West End (Anh) hay Broadway (Mỹ). Tháng 12 năm nay, bộ phim nhạc kịch Les Misérables sẽ được công chiếu tại Anh và tháng 1/2013 sẽ công chiếu tại Mỹ.
 
Những người khốn khổ (Les Misérables) của đại văn hào Pháp Victor Hugo xuất bản lần đầu năm 1862 là một trong những tiểu thuyết nổi tiếng nhất của văn học thế giới. Nhân vật chính của tiểu thuyết là Giăng Van-Giăng, một cựu tù khổ sai tìm cách chuộc lại những lỗi lầm thời trai trẻ.
 
Những người khốn khổ có nhiều nhân vật phụ với những mảnh đời khác nhau. Sợi dây nối những mảnh đời này lại là Giăng Vangiăng, người cựu tù khổ sai cố gắng sống một cuộc đời tốt đẹp nhưng không thể thoát khỏi quá khứ của mình.
 
Những người khốn khổ là tiểu thuyết mang tính hiện thực, sử thi, có tầm bao quát xã hội và cũng là bài ca về tình yêu. Xét về hiện thực, tiểu thuyết miêu tả thế giới của những con người nghèo khổ một cách chân thực. Trên khía cạnh sử thi, tác phẩm đã miêu tả những sự kiện lịch sử quan trọng của nước Pháp, đã khắc họa những xung đột lớn lao bên trong tâm hồn con người, giữa cái Thiện và cái Ác bên trong Giăng Vangiăng, giữa sự tôn trọng luật pháp và tôn trọng đạo lý làm người trong Giave.
 
Những người khốn khổ có số lượng nhân vật nữ đông đảo, mỗi nhân vật mang một ý nghĩa riêng. Sự xuất hiện của họ ám ảnh độc giả một cách sâu xa và thấm thía.
 
Nói đến nhân vật nữ trong Những người khốn khổ, người ta nghĩ ngay đến Phăngtin. Phăngtin có vẻ đẹp thanh khiết, đoan trang, trong sáng. Nhưng nhớ đến Phăngtin, người ta không đến sắc đẹp , mà nhớ đến tình mẫu tử thiêng liêng của nàng. Một phụ nữ trẻ bán tóc, bán răng để con có áo mặc, có tiền chữa bệnh.
 
Người phụ nữ khốn khổ ấy vì con, cuối cùng đã phải tự nhủ "đành bán nốt vậy" và làm gái điếm. Giữa cảnh bùn nhơ, nàng sáng ngời như một biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng. Phăngtin còn là biểu tượng của sự sa đoạ, nhục nhằn, bị lạm dụng rồi bị ruồng bỏ - thân phận của những người phụ nữ bất hạnh xưa nay. Nàng không có họ, bởi "đừng hỏi tên họ của một kẻ đi xin chỗ trú thân" - họ là cái "vô danh" trong cái "vô biên" của cuộc đời. "Nàng hứng một cái tên như người ta hứng một giọt mưa trên trời rơi xuống".
 
Giống như tất cả những nhân vật nữ khác, Phăngtin chịu tác động lớn của ngoại cảnh. Khi còn hạnh phúc, sung sướng, nàng xinh đẹp với "vàng xếp trên mái tóc, ngọc giắt sau môi" nhưng một khi lâm vào bước đường cùng thì nàng chỉ còn là một cô gái điếm đầu trọc lốc với "tiếng chửi rủa khàn khàn vì rượu văng ra từ một cái mồm đen ngòm thiếu hai cái răng". Kết thúc tất yếu là Phăngtin phải chết, nàng đã kiệt sức vì nỗi đau khổ đè nặng lên cuộc đời, vất vả kiếm sống, bệnh tật liên miên.
 
Hình tượng em bé khốn khổ được Hugo gửi gắm trong cô bé mồ côi Côdét. Em phải đi lấy nước giữa rừng trong đêm đông bão tuyết, đan tất cho con nhà chủ còn mình thì đi chân đất. Rời vòng tay mẹ lúc ba tuổi, em đẹp như một tiên đồng. Sống cùng vợ chồng Tênácđiê mấy năm, Côdét trở nên xấu xí, rách rưới. Bị thiếu thốn cả vật chất lẫn tinh thần lại luôn luôn bị hành hạ nên lúc nào em cũng "run lẩy bẩy, lúc nào cũng sợ sệt, giật mình", em giống như một con sơn ca "không bao giờ hót".
 
Miêu tả cuộc sống của Côdét, Hugo dùng rất nhiều câu cảm thán với lòng xót thương vô hạn. Những hành động thơ ngây ở em khiến người đọc rớt nước mắt: em dùng một thanh kiếm nhỏ làm búp bê; mải ngắm đồ chơi ngoài phố em quên cả việc; trong đêm Giáng sinh em cũng để chiếc guốc của mình bên lò sưởi nhưng trong khi giày của hai đứa con nhà chủ có quà thì chiếc guốc xấu xí của em không có gì cả...
 
Trong cảnh sống khổ cực, Côdét xấu xí, rách rưới, "gầy còm, xanh xao". "Chịu đựng lắm bất công nên con bé hoá ra cảu nhảu, đói khổ quá nó hoá ra xấu xí... Con bé không lớn hơn con chim, run lẩy bẩy, lúc nào cũng sợ sệt, giật mình...". Nhưng Côdét cũng là nhân vật nữ duy nhất trong tác phẩm được Hugo ưu ái dành cho một kết thúc có hậu: sau này, nàng sống đầy đủ, sung sướng bên người cha nuôi yêu thương nàng, và cuối cùng được sống hạnh phúc bên người mình yêu.
 
Cùng tuổi với Côdét và từng sống chung dưới một mái nhà trong thơ ấu là Êpônin - một nhân vật đa dạng và phức tạp. Khi đã là thiếu nữ, Êpônin trở thành một hình tượng trong tác phẩm. Thuở nhỏ, sống trong sung sướng, nàng là đứa trẻ xinh đẹp, "tuổi này là rập khuôn của người mẹ" nên Eponine cũng đối xử với Côdét độc ác như mẹ. Lớn lên, cảnh nhà sa sút, Êpônin trở thành cô gái có vẻ táo tợn, liều lĩnh của những gái giang hồ đường phố.
 
Vẻ bên ngoài của cô được miêu tả chủ yếu từ điểm nhìn của Mariuyt, tuy nhiên khó mà xác định được cô đẹp hay xấu. Có lúc, Mariuyt nhìn thấy cô "xanh xao, gầy gò, hốc hác... hai vai gầy, giơ cả xương ra ngoài áo. Nước da nhợt nhạt, xương vai xám xịt, bàn tay thì đỏ bầm, miệng mất mấy cái răng, con mắt đục, táo tợn nhìn ngược. Cô có dáng một thiếu nữ cằn cỗi và cái nhìn của một mụ già dày dạc, năm mươi tuổi pha với mười lăm". Có lúc, anh thấy "cô nghèo đi mà lại đẹp thêm... Mấy cọng rơm lẫn trên mái tóc của cô bé. Không phải như Ôphêlia điên dại vì lây cái điên dại của Hămlet mà chỉ vì cô đã chui vào ngủ trong một đống rơm chuồng ngựa nào đó. Với tất cả hình dung như thế, cô bé vẫn đẹp. Ôi! tuổi xuân sao mà thần tiên thế!".
 
Êpônin, “bông hồng trong nghèo đói” bị biến chất theo hoàn cảnh, trong cô có cả mặt xấu và mặt tốt đan xen. Khó xác định được cô là nhân vật chính diện hay phản diện, chỉ chắc chắn một điều: cô cũng là nạn nhân của xã hội đương thời.
 
Êpônin chết trên chiến luỹ, là biểu tượng của tình yêu đơn phương và bị ruồng bỏ. "Với lại... hình như em cũng có đem lòng yêu ông đấy" là câu nói đầu tiên và cuối cùng của Êpônin để ngỏ tấm chân tình mà nàng dành cho Mariuyt. Êpônin yêu Mariuyt và vì tình yêu đó, cô có những hành động tưởng như mâu thuẫn mà lại rất hợp lý: biết Mariuyt yêu Côdét và để chàng vui, cô cố gắng tìm ra địa chỉ của Côdét cho chàng; ghét Côdét nhưng Êpônin liều chết bảo vệ gia đình Côdét khỏi bị bọn cướp tấn công; muốn tách Mariuyt và Côdét, muốn cùng Mariuyt chết trên chiến luỹ nhưng cô lại lấy thân mình đỡ dạn cho chàng và trước khi chết còn kịp đưa cho Mariuyt bức thư của Côdét.
 
Cô thuộc tuýp nhân vật bất hạnh, yêu nhưng không được tình yêu đáp lại, đã hy sinh tất cả cho người mình yêu hạnh phúc. Êpônin tắt thở, cô đã được giải thoát, được "gột rửa" trong cuộc cách mạng vĩ đại. Đó là cái nhìn hết sức nhân đạo của Hugo đối với những tuổi thơ bất hạnh. Quãng đời ngắn ngủi và buồn bã của Êpônin khép lại khiến cho người đọc không khỏi xót xa.
 
Khi xây dựng những nhân vật nam, Hugo miêu tả bằng bút pháp lãng mạn, nhân vật được lý tưởng hoá cao độ. Giăng Vangiăng chỉ vì một câu nói, một hành động cao quý của linh mục Mirien mà thay đổi hoàn toàn. Suốt quãng đời còn lại, ông luôn làm những việc thiện, hy sinh cả hạnh phúc của mình vì người khác. Giăng Vangiăng là biểu tượng sáng ngời của sự tu thiện.
 
Ngay cả nhân vật phản diện trong tác phẩm cũng được lý tưởng hoá cao độ: thanh tra Giave là biểu tượng của luật pháp hà khắc, hắn thực thi luật pháp mẫn cán đến mức "ví thử cha hắn vượt ngục, hắn cũng cứ bắt, mẹ hắn phạm pháp, hắn cũng cứ tố cáo... Hắn là hiện thân của nhiệm vụ cứng rắn, của an ninh khắc nghiệt, là một anh lính canh phòng không nể nang, là một thứ lương thiện đáng sợ, là một tên tố giác lạnh lùng, là công lý dưới mặt mũi một hung thần". Khi thấy mình đang mắc kẹt trong mâu thuẫn giữa niềm tin vào luật pháp và niềm tin vào lòng tốt con người, để giải thoát cho bản thân, Giave đã nhảy xuống sông tự vẫn. Cái chết của Giave là sự khẳng định ý đồ của tác giả: Cái Thiện sau cùng sẽ chiến thắng cái Ác.
 
Đôi nét về tác giả
 
Hình ảnh Phăngtin trong bước xuống dốc cuối cùng của cuộc đời, nàng phải làm điếm để có tiền nuôi con được miêu tả rất chân thực và sống động. Nàng không chỉ là sản phẩm của thuần túy trí tưởng tượng mà còn bởi những trải nghiệm thực tế của chính nhà văn, Hugo vốn được biết tới là người có ham muốn tình dục mạnh mẽ và luôn tìm cách thỏa mãn nhu cầu của mình bằng những cuộc tình chóng vánh với các tuýp phụ nữ khác nhau.
 
Vì uất ức với thói đa tình của chồng, vợ của Hugo, Adele đã ngoại tình với bạn thân của Hugo - nhà phê bình văn học Sainte-Beuve. Khi biết tin này, Victor Hugo như rơi xuống vực thẳm, người vợ mà ông hằng tôn sùng, người mẹ của 5 đứa con ông, chỉ vì ghen tuông mà phản bội ông. Hugo lạnh nhạt dần với Adele. Tình yêu của nhà văn đã nguội lạnh, nhưng vì danh dự gia đình và lòng tự trọng bản thân, Hugo không ly dị vợ.
 
Trong khoảng thời gian này, Victor Hugo đã gặp Juliette Drouet - người phụ nữ sau này xuất hiện trong hầu hết các trang tiểu sử của Hugo.
 
Juliette mồ côi cha mẹ từ nhỏ, là diễn viên, người mẫu tranh cho các họa sĩ, Juliette sống “tầm gửi” vào những tay quý tộc. Cuộc gặp gỡ với Victor Hugo đã thay đổi cuộc đời cô. Juliette đã gắn bó với Victor trong suốt 50 năm mà không đòi hỏi một danh phận, trở thành phụ tá cần mẫn của ông. Juliette coi Victor Hugo là hiện thân của trí tuệ, là vị thiên sứ cứu vớt cuộc đời bất hạnh của cô. Trong 20 năm mà Hugo sống lưu vong ở nước ngoài, Juliette luôn đồng cam cộng khổ với ông.
 
Đã có biết bao nhiều người phụ nữ quý tộc đi qua cuộc đời của Victor Hugo, nhưng rốt cuộc người mà ông yêu nhất, gắn bó trọn đời lại là một người phụ nữ xuất thân hèn kém. Tình yêu đó đã vượt qua mọi định kiến về đẳng cấp thời bấy giờ.
 
Mùa đông năm 1883, Julliete Drouet mất sau cơn bạo bệnh. Victor đã đau buồn đến mức không đi đưa linh cữu của người tình đến nơi an nghỉ. Trên mộ Juliette ngày ấy có khắc hai câu thơ do nàng làm lúc cuối đời “Thế giới có được tư tưởng của chàng. Còn tôi có được tình yêu của chàng”.
 
Năm 1885 khi Victor Hugo qua đời, nước Pháp đã tổ chức nghi lễ quốc tang cho ông. Thi hài của vị đại văn hào được đặt tại điện Panthéon - nơi an nghỉ của các vĩ nhân.
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Nỗi buồn chiến tranh hay phía tây không có gì lạ (04/11/2018)
    Tôn trọng khác biệt làm nên hạnh phúc (21/10/2018)
    Từ tiểu thuyết của Nguyễn Công Hoan đến Chuyện tình Lan và Điệp (06/10/2018)
    Homo Deus: Tương lai có thuộc về loài người? (04/10/2018)
    Tiểu thuyết nổi tiếng với tựa một chữ “V.” ra mắt độc giả Việt Nam (26/09/2018)
    Những điều Cha Mẹ có thể học được từ "Giết con chim Nhại" (23/09/2018)
    THẾ GIỚI CỔ TÍCH U SẦU ĐẸP ĐẼ CỦA OSCAR WILDE (17/09/2018)
    TẠI SAO ĐỌC TÁC PHẨM KINH ĐIỂN (03/09/2018)
    HENRYK SIENKIEWICZ-NHÀ VĂN LỚN CỦA BA LAN VÀ THẾ GIỚI (30/08/2018)
    Vào Thu - Nhớ Về Chị (23/10/2017)
    Như Cỏ Xót Xa Đưa (14/09/2017)
    Cảo thơm lần giở: Rabelais nghĩ gì? (19/08/2017)
    Trở lại Paris (02/06/2017)
    Có một làng người Việt trên đất Ba Lan (30/05/2017)
    Giữ trọn lời thề cỏ may (16/04/2017)
    Sách về hành trình tìm tự do của nô lệ Mỹ giành giải Pulitzer 2017 (11/04/2017)
    Khát vọng và tình yêu của Giang Nam (19/03/2017)
    Những dòng thơ Quang Dũng (22/01/2017)
    Giới thiệu về cuốn sách Trục quay lịch sử (11/01/2017)
    Buôn sách, bán sách và tình yêu văn học (15/08/2016)

Các bài viết cũ:
    Suy ngẫm về những cuốn sách cấm (19/10/2015)
    Giải thưởng Nobel và những điều có thể bạn chưa biết (20/09/2015)
    Di sản văn học của Phật hoàng Trần Nhân Tông (03/09/2015)
    Tìm hiểu thú thưởng thức âm nhạc của người xưa qua truyện Kiều (26/08/2015)
    Vẻ đẹp kỳ thú của thiên nhiên và con người trong ca dao Nam Bộ (21/08/2015)
    Triết lý về con người trong văn học dân gian Việt Nam (08/08/2015)
    Đằng sau truyện cổ Grimm là những khoảng tối bạo lực? (17/07/2015)
    Văn học dân gian và tính cách người Nhật Bản (07/07/2015)
    10 cuốn sách văn học tuyệt vời nhất mọi thời đại (26/06/2015)
    Thơ Hồ Xuân Hương: Tình dục và tâm thức phản kháng (17/06/2015)
    Festival Văn học và Nghệ thuật xứ Wales (30/05/2015)
    10 cuốn sách văn học tuyệt vời nhất mọi thời đại (25/04/2015)
    Günter Grass - từ lính Đức Quốc xã tới chủ nhân Nobel văn chương (15/04/2015)
    Sách nữ hoàng Victoria viết lúc 10 tuổi được xuất bản (11/04/2015)
    Chàng thiếu niên lập dị của Matthew Quick (04/04/2015)
    Thiền sư Thích Nhất Hạnh trò chuyện về hạnh phúc (02/04/2015)
    'Sương mù tháng Giêng' - bản giao hưởng về lịch sử thời Trần (25/03/2015)
    Thiền sư Thích Nhất Hạnh khuyên cách tìm hạnh phúc tự thân (23/03/2015)
    Trường Sa trong thơ Trần Đăng Khoa (14/03/2015)
    10 cuốn sách “niềm tin” nổi tiếng hay thuộc hàng kinh điển (13/03/2015)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Người về hay đi - Truyện ngắn của Ái Duy


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 125382738.