Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Mỹ đối phó “vành đai” của Trung Quốc
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
VIETNAM'S CULTURE
    Tin Thế Giới
Chiến lược mới của Mỹ chống Nga
    Tin Việt Nam
Thủ tướng Pháp thăm chính thức Việt Nam với 3 mục tiêu then chốt
    Tin Cộng Đồng
Hai miền Triều Tiên tổ chức đoàn tụ cho những gia đình ly tán
    Tin Hoa Kỳ
'Voi' và 'lừa' trên chính trường Mỹ
    Văn Nghệ
Đôi nét về sự khác biệt của tranh sơn mài và tranh sơn dầu
    Điện Ảnh
Giới phê bình chê bai gay gắt với 'Fantastic Beasts 2'
    Âm Nhạc
Mang nhạc hàn lâm đến với công chúng trẻ
    Văn Học
Nỗi buồn chiến tranh hay phía tây không có gì lạ

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Văn Học
Khát vọng và tình yêu của Giang Nam
… Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích
Mắt đen tròn thương thương quá đi thôi…

 

Related image

Nầy hỡi bạn ta! Bạn có biết chăng quê hương ta đang lớn lên từng giờ, từng phút, từng giây. Từng ngày qua, cho dù nắng vội hay mưa dầm, phong ba hay bảo táp, ngay cả những giây phút tận cùng của chiến tranh, dân tộc ta tay trái chống ngoại xâm, tay phải giữ nhà và dựng nước. Tuổi trẻ vẫn hăng hái lên đường, vỗ tay đi tới. Tuổi trẻ luôn luôn là một bắt đầu cho cuộc hành trình dài trong cuộc đời. 
 
Bước đi bên cạnh cuộc đời, tuổi trẻ có lúc gập ghềnh khúc khuỷu, nhưng không thể thiếu được tình yêu cho dù hoàn ảnh nào, hiện tượng trong đời sống đã được nhà thơ Giang Nam diễn tả qua bài thơ Quê Hương của ông. Đây không phải là nhân vật hư cấu mà là sự thật. Giang Nam đã kể lại cuộc tình của ông trong thời kỳ kháng Pháp. Mối tình bé nhỏ nhưng đậm sâu của cô hàng xóm năm xưa tưởng rằng đã chết, nhưng định mệnh đã ưu đãi ông nên người nữ “du kích” ấy vẫn còn sống. Và Giang Nam nhập cuộc bằng lời thơ mộc mạc nhưng lại trữ tình:
 
Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường 
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ 
"Ai bảo chăn trâu là khổ? " 
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
 
Tiếng hát mục đồng hòa quyện cùng tiếng chim hót trên cành là tín hiệu của một quê hương thanh bình. Tuổi thơ Việt Nam cũng như bao tuổi thơ khác được quyền hưởng trọn vẹn niềm vui và cắp sách đến trường, được hít thở bầu không khí tự do, được lật từng trang sử nói về cha, ông của chúng ta với lòng tự hào trân trọng.
 
Hiện thực hơn nữa, ở tuổi thơ có những giây phút bồng bột ngây thơ bỏ học rong chơi. Nhưng cái rong chơi bêu bỏng là hình ảnh thật của sự bắt đầu, chuẩn bị cho giai đoạn nhập cuộc làm người lớn, đối diện với mọi sinh động trong đời sống. Chính thế, tác giả Giang Nam đã ghi lại hình ảnh tuổi thơ:
 
Những ngày trốn học
Đuổi bướm cầu ao…


Mẹ bắt được…
Chưa đánh roi nào đã khóc!
 
Giang Nam đã dùng ngòi bút của mình đưa hình ảnh vô cùng dễ thương của người con nũng nịu với mẹ. Cho dù “mẹ bắt được” “chưa đánh roi nào đã khóc”. Tác giả chẳng những dùng bút tích của mình diễn đạt hành động “bắt được” nhưng lại tha thứ bởi tấm lòng vị tha của mẹ vì thương con nên chưa đánh roi nào. Điều nầy Giang Nam gián tiếp nói lên tình mẫu tử thiêng liêng, như Chế Lan Viên nói:
 
“ Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”
Từ chỗ tình yêu của mẹ, tác giả đã chuyển sang tình yêu tuổi trẻ một cách nhẹ nhàng dễ thương, pha lẫn tinh nghịch (chọc quê) ở cô gái nhà bên:
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích
Mắt đen tròn thương thương quá đi thôi…
 
Chỉ có ngôn ngữ của tình yêu mới có thể diễn đạt bằng đôi mắt, đôi mắt ấy lại đen tròn, và nụ cười khúc khích chính là tín hiệu của tình yêu, cũng trong đôi mắt đen tròn ấy lại là cánh cửa mở tung cho cuộc tình của cô bé nhà bên gửi trao.
 
Thế rồi tiếng chim hót trên cành được chế ngự bởi tiếng súng xâm lược của thực dân Pháp, quê hương Nha Trang, Khánh Hòa của ông “đầy bóng giặc”. Tuổi trẻ Việt Nam đã “đáp lời sông núi” đi theo tiếng gọi dân tộc đánh đuổi ngoại thù. Và Giang Nam lớn theo và lớn lên trong dòng thác yêu nước, ông đã bỏ lại sau lưng tất cả, từ biệt mẹ ra đi và giả từ cô bé nhà bên có đôi mắt đen tròn thương mến. Nhưng có ngờ đâu, người con gái ấy giờ đây cũng vào du kích chống lại giặc thù:
 
… Cách mạng bùng lên 
Rồi kháng chiến trường kỳ 
Quê tôi đầy bóng giặc 
Từ biệt mẹ tôi đi 
Cô bé nhà bên - (có ai ngờ!) 
Cũng vào du kích ..
 
Một tình cờ gặp lại nhau trong lúc hành quân, cũng nụ cười khúc khích năm xưa, cũng đôi mắt đen tròn ấy đã làm người chiến sĩ cách mạng Giang Nam nhân đôi tình cảm. Cả 2 đều có chung một lý tưởng ở tình nước lẫn tình yêu lứa đôi. Chính vì thế tình cảm của họ lại được chín mùi. Mặc dầu trên đường hành quân, đối diện với gió núi, mưa rừng, họ không nói được lời yêu thương nào khi gặp nhau, trong giây phút mong manh ấy chỉ ngoái đầu nhìn lại với niềm tiếc thương. Cho dù “mưa đầy trời”, nhưng tự trái tim nồng, lòng họ ấm lên, trỗi dậy và nói với nhau thứ ngôn ngữ tình yêu.
 
Hôm gặp tôi, em vẫn cười khúc khích 
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi!) 
Giữa cuộc hành quân không nói được một lời 
Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại... 
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi... 
 
Rồi hòa bình trở lại sau những năm chiến tranh khói lửa, cũng trong không gian xưa, nơi ghi nhiều kỷ niệm, dưới mái trường làng có bãi mía luống cày, có những lối mòn hay con đường đã đi qua. Người chiến binh cũ gặp lại cô bé nhà bên, cũng đôi mắt và tiếng cười tinh nghịch năm xưa, làm ta nhớ lại thơ của thi sĩ Đinh Hùng diễn tả về một đôi mắt đã làm vũ trụ ngừng quây, bằng lời cầu Kỳ nữ:
 
.. Ôi mắt xa khơi! Ôi mắt dị kỳ!
Ta trông đó thấy trời ta mơ ước/
Thấy cả bóng một vầng đông thuở trước/
Cả con đường sao mọc lúc ta đi/
Cả chiều sương mây phủ lối ta về/
Khắp vũ trụ bỗng vô cùng thương nhớ…
 
Khi được hỏi chuyện chồng con, cô bé nhà bên đã khéo léo cho biết  “khó nói lắm anh ơi”. Nghĩa là nàng nói bóng gió cho biết em vẫn chờ anh lời mở đầu… Nhờ câu trả lời hư-thực ấy mà Giang Nam đã lấy hết can đảm, mạnh dạn tỏ tình bằng cách: “tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi”. Để đáp lại mối tình chân, cô bé nhà bên đã im lặng và để yên: “Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng”. Nóng bỏng là cử chỉ vừa mắc cỡ lại vừa lãng mạng tràn ngập ân tình ở trạng thái đồng tình. 
 
Hoà bình tôi trở về đây 
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày 
Lại gặp em 
Thẹn thùng nép sau cánh cửa... 
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ 
Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!) 
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi 
Em vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng... 
 
Nhưng hòa bình chỉ là văn kiện ngụy tạo che đậy tham vọng tiếp tục xâm lăng của thực dân Pháp, chẳng những họ tiếp tục viết tiếp trang sử bảo hộ mà họ còn chiêu dụ một số Việt gian vì cơm thừa canh cặn đã làm tay sai giết hại đồng bào ta. Và chiến tranh vẫn tiếp tục trên quê hương. Từ đó cô gái nhà bên lại một lần nữa lên đường làm nghĩa vụ công dân Việt Nam trở thành người du kích chống giặc Tây. Nhưng có ngờ đâu “Giặc bắn em rồi quăng mất xác” chỉ vì:” Em là du kích, em ơi!”. Có lẽ trong đời không còn niềm đau nào xé nát tâm can để có thể sánh được khi người yêu bị giặc giết. Một cách tàn nhẫn hơn nữa giặc Pháp đã “quăng mất xác” một cô gái vì lòng yêu nước đứng lên chống ngoại xâm. Khi nhận được tin người yêu đã chết Giang Nam đã bám víu như một vọng tưởng mỏng manh về nguồn tin cho dù đó sự thật.
 
Hôm nay nhận được tin em 
Không tin được dù đó là sự thật 
Giặc bắn em rồi quăng mất xác 
Chỉ vì em là du kích, em ơi! 
Đau xé lòng anh, chết nửa con người! 
 
Khi người tình đã chết do kẻ thù gây ra còn niềm đau nỗi khổ nào hơn? Chính thế, trong suy tư từ tiềm thức tác giả đã gợi lại kỷ niệm chạy ngược về thời thơ ấu, có cả tình yêu nước và tình lứa đôi. Ngày ấy Giang Nam nhận ra rằng, xưa kia ông đã yêu quê hương bằng tất cả vì có hoa có bướm, có vựa lúa luống khoai, cành mai, cây khế, có cuộc sống an lành trên một đất nước độc lập tự do, đầy ấp mộng mơ ở tuổi trẻ, kể cả những trận đòn quở trách của mẹ cha. Nhưng hôm nay, tác giả yêu quê hương vô vàng trên từng centimeters ở một góc độ khác hơn, bình phương lên, vì “trong từng nắm đất có một phần da thị của em tôi”. 
 
Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm 
Có những ngày trốn học bị đòn roi... 
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất 
Có một phần xương thịt của em tôi!
 
Trên tất cả và trong tất cả, ở từng thơ trù của Giang Nam chúng ta thấy khát vọng tuổi trẻ giữa tình nước và tình yêu lứa đôi, và sau cùng cho dù yêu thương đầy ấp nhưng cuộc sống vẫn không thể giữ lại bên nhau, bởi tự thân, bên cạnh tình yêu lứa đôi chúng ta còn tình yêu tổ quốc. Đó chính là con đường lớn hơn tất cả để phục vụ. Để rồi mai đây chúng ta đều biết cuộc sống không thể giữ được đời người, và trong cuộc hành trình đi tới có những lúc quặn lòng và tan tác với hoàn cảnh như thơ trù của nhà thơ Giang Nam ghi lại./. 

Tiến sỹ: Nguyễn Hữu Hoạt
 
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Nỗi buồn chiến tranh hay phía tây không có gì lạ (04/11/2018)
    Tôn trọng khác biệt làm nên hạnh phúc (21/10/2018)
    Từ tiểu thuyết của Nguyễn Công Hoan đến Chuyện tình Lan và Điệp (06/10/2018)
    Homo Deus: Tương lai có thuộc về loài người? (04/10/2018)
    Tiểu thuyết nổi tiếng với tựa một chữ “V.” ra mắt độc giả Việt Nam (26/09/2018)
    Những điều Cha Mẹ có thể học được từ "Giết con chim Nhại" (23/09/2018)
    THẾ GIỚI CỔ TÍCH U SẦU ĐẸP ĐẼ CỦA OSCAR WILDE (17/09/2018)
    TẠI SAO ĐỌC TÁC PHẨM KINH ĐIỂN (03/09/2018)
    HENRYK SIENKIEWICZ-NHÀ VĂN LỚN CỦA BA LAN VÀ THẾ GIỚI (30/08/2018)
    Vào Thu - Nhớ Về Chị (23/10/2017)
    Như Cỏ Xót Xa Đưa (14/09/2017)
    Cảo thơm lần giở: Rabelais nghĩ gì? (19/08/2017)
    Trở lại Paris (02/06/2017)
    Có một làng người Việt trên đất Ba Lan (30/05/2017)
    Giữ trọn lời thề cỏ may (16/04/2017)
    Sách về hành trình tìm tự do của nô lệ Mỹ giành giải Pulitzer 2017 (11/04/2017)

Các bài viết cũ:
    Những dòng thơ Quang Dũng (22/01/2017)
    Giới thiệu về cuốn sách Trục quay lịch sử (11/01/2017)
    Buôn sách, bán sách và tình yêu văn học (15/08/2016)
    'Túp lều bác Tom' - bản án của một người phụ nữ dành cho chế độ nô lệ Mỹ (20/07/2016)
    Xét lại hình tượng cô Tấm (08/07/2016)
    Một góc nhìn về nguồn gốc tiếng Việt (01/06/2016)
    Những bê bối tình ái tai tiếng nhất trong lịch sử văn học thế giới (08/05/2016)
    Thử lý giải hai 'nghịch lý' ở nàng Kiều (10/04/2016)
    Tiền bạc, của cải trong tục ngữ của người Việt (13/03/2016)
    Đẹp và buồn trong quan niệm thẩm mỹ của Yasunary Kawabata (20/02/2016)
    Di cảo thơ Xuân Diệu - tiếng thơ bi thương cho cuộc tình tan vỡ (03/02/2016)
    Thử lý giải hai 'nghịch lý' ở nàng Kiều (19/01/2016)
    Thép đã tôi thế đấy: Một cuốn sách, một số phận... (09/01/2016)
    Tô Hoài - giữa sự viết và hư vô (03/01/2016)
    Lời giải cho nghi án giới tính của 'ông hoàng thơ tình' Xuân Diệu (27/12/2015)
    Nghệ thuật miêu tả cái chết trong sử thi Mahabharata (16/12/2015)
    Đừng phê bình khi trình chưa có (05/12/2015)
    Sự thật phũ phàng về nhân vật Quan Vũ trong Tam quốc (23/11/2015)
    Chí Phèo, nhân vật bị khước từ (17/11/2015)
    'Những người khốn khổ' - sự vĩ đại của những cuộc đời giản dị... (03/11/2015)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Người về hay đi - Truyện ngắn của Ái Duy


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 125405791.