Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ kêu gọi Nhật, Hàn hợp tác chống lại Trung Quốc trên Biển Đông
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
VIETNAM'S CULTURE
    Tin Thế Giới
Hệ lụy từ xung đột Mỹ - Trung
    Tin Việt Nam
Trung ương giới thiệu đồng chí Nguyễn Phú Trọng để Quốc hội bầu làm Chủ tịch nước
    Tin Cộng Đồng
Hai miền Triều Tiên tổ chức đoàn tụ cho những gia đình ly tán
    Tin Hoa Kỳ
New York Times: Mỹ sắp rút khỏi hiệp định hạt nhân với Nga
    Văn Nghệ
Nghề chụp ảnh khỏa thân: Có sướng hay không?
    Điện Ảnh
Điểm trừ của các phim làm lại
    Âm Nhạc
"Trầu cau" trong nền tân nhạc Việt Nam
    Văn Học
Tôn trọng khác biệt làm nên hạnh phúc

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Tâm lý - Xã hội
Vô chấp – một rường cột của triết lý Phật giáo
Khi mình dùng điều mình thích để chê bai những người khác có cách sống khác mình, thì đó là chấp.

 

 

Vô chấp (vô trụ) là một trong 3 dấu ấn quan trọng nhất của Phật học: Vô ngã, Vô chấp, Niết bàn. Cả ba khái niệm này tuy ba nhưng mà là một. Nếu bạn vô ngã, bạn đạt Niết bàn; nếu bạn vô chấp bạn đạt Niết bàn; nếu bạn vô ngã là bạn vô chấp và đạt Niết bàn; nếu bạn vô chấp là bạn vô ngã và đạt Niết bàn; nếu bạn đạt Niết bàn thì bạn đã vô chấp và vô ngã… Ba khái niệm này thực ra chỉ là ba cách nói khác nhau của một điều.
 
Vô chấp còn gọi là vô trụ. Chấp là bám vào, trụ là đứng cứng bên trên – bám vào tiền hay đứng cứng trên tiền cũng là một điều như nhau.
 
Hình ảnh dễ nhất cho các bạn thấy vô trụ là một con chim sẻ. Hãy nhìn chú chim sẻ tung tăng bay lượn trong nắng mai. Chú đứng trên cành cây, nghiêng đầu chíp chíp. Rồi bay sang cành khác, đứng rỉa lông bụng, rồi đột nhiên chú sà xuống bãi cỏ đi tới đi lui, đầu lắc qua lắc lại như đang tìm mồi, thoắt một cái chú đập cánh lên trời lượn vài vòng trên làn gió mát…
 
Chú chim này rất tự do, cả bầu trời, cả trái đất, mọi cây cối đều có thể là nhà của chú. Chú có thể đứng trên bất kì nơi nào—cành cây, bãi cỏ, nóc nhà—nhưng chẳng đứng cứng trên nơi nào cả, chẳng dính cứng vào đâu cả, tức là luôn luôn trụ vào đâu đó—cành cây , bãi cỏ, nóc nhà, luồng gió—nhưng không dính cứng (vô trụ) vào đâu cả, nên chú có tự do. Trụ mà không trụ.
 
Phật triết là môn học của giải thoát, của tự do.
 
Vô chấp/vô trụ là vậy đó. Bạn có thể làm mọi sự: luật sư, bác sĩ, doanh nhân, cưa gỗ, đào đất – và có mọi sự: tiền, địa vị, công việc, nhà cửa, xe cộ – nhưng bạn không dính cứng vào điều gì cả.
 
Thường thì chúng ta thích làm điều gì đó tốt cho ta – không nói dối, không trộm cắp, không ăn thịt, buôn bán, chữa bệnh… Nhưng đôi khi những điều tốt ta làm lại có thể là chấp. Ví dụ: Một đám ăn cướp đang truy sát một người, mình thấy người đó chạy vào một ngõ tối, đám ăn cướp chạy tới hỏi mình thằng kia chạy đường nào, mình điềm nhiên chỉ vào ngõ tối đó (thay vì chỉ đường khác) vì mình không nói dối, thì đó là chấp hàng đại gia rồi, và vì chấp vào “không nói dối” nên mình đã phạm tội tiếp tay giết người.
 
Hay là, ăn chay không ăn thịt, và mình bị bệnh gì đó và bác sĩ khuyên nên ăn thịt và cá một thời gian để cơ thể đủ sức mạnh chống bệnh, mình nhất định không nghe, thà chết thì thôi chứ tôi chỉ ăn chay, đó là chấp.
 
Đặc biệt là khi mình dùng điều mình thích để chê bai những người khác có cách sống khác mình, thì đó là chấp. Minh ăn chay và không uống rượu, đừng chê những người ăn thịt và uống rượu. Trong rất nhiều nền văn minh du mục, như Trung đông, thì ăn thịt và uống rượu rất quan trọng cho đời sống của họ.
 
Không chấp vào đâu, không chấp cả vào “vô chấp”, đó mới thực sự là vô chấp.
 
Thiền sư Tenzen, giáo sư Đại học Hoàng gia Nhật, khi thích ngủ ngày là ngủ, khi muốn uống rượu là uống, khi cần bế phụ nữ qua đường là bế, nhưng thầy là đại thiền sư của thế giới.
 
Chấp không phải là ta làm gì hay không làm gì, mà là tâm ta có dính mắc vào điều gì không. Chấp không phải là cái ta thấy bên ngoài, mà là trói buộc của trái tim bên trong.
 
Dĩ nhiên, không dễ gì cho phàm phu thấy rõ được trái tim của mình để biết mình đang chấp hay không, cho nên phàm phu phải thực hành đủ mọi điều để luyện tâm—ăn chay, bớt ăn thịt, không nói dối, ngồi Thiền…–cho đến một lúc nào đó mình có thể làm mọi điều, không bị gò bó trong luật lệ mà vẫn không lạc đường, như là văn sĩ đến lúc thành thầy viết văn thì bỏ hết văn phạm, nhưng học trò làm thế thì sẽ rớt môn văn.
 
Không chấp vào đâu cả, kể cả không chấp vào vô chấp, gọi là “vô vô chấp”. Đó là “ưng vô sở trụ” (“không trụ vào nơi nào”) của Kinh Kim Cang.
 
Và đó là Niết bàn, vì vô chấp/vô trụ thì tâm của bạn rỗng lặng, không có rác nào ở trong đó. Rỗng lặng là Niết bàn, lửa đã tắt.
 
Vô chấp không phải là lý luận mà là thực hành. Bạn hãy thực hành không dính vào đâu mặc dù vẫn phải đứng ở đâu đó tại mỗi thời điểm, tức là không trụ mà có trụ, có trụ mà vẫn không trụ, thì bạn sẽ vô trụ thật sự, và sẽ thấy được an lạc của một trái tim tự do.
 
Chúc các bạn luôn vô chấp vô trụ.
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Chuyện về cái chết của những con chó (21/10/2018)
    Ngày mai thần Chết gọi tên ai… (20/10/2018)
    Một mình thì không làm được gì… (19/10/2018)
    Thuốc "trách nhiệm" (18/10/2018)
    Vị ngọt cuộc sống (17/10/2018)
    Món nợ… cuộc đời (16/10/2018)
    Khi con người hư hỏng… (15/10/2018)
    Má đi hội thảo (14/10/2018)
    Những đôi dép khuyết tật (13/10/2018)
    Vườn rau bên phố (11/10/2018)
    Đậm đà nước vối quê (10/10/2018)
    Đừng để người già cô đơn (09/10/2018)
    Chuyện buồn về sự phân biệt giàu nghèo ở học sinh (08/10/2018)
    Những dòng sông chết dần trong phố (07/10/2018)
    Châu chấu rang và mẹ (06/10/2018)
    "Xin lỗi, mình câm", tin nhắn của tài xế Grab khiến chàng trai lặng người (04/10/2018)
    Cân nhắc khi nhà còn nghèo (02/10/2018)
    Xin cảm ơn thành phố có công viên (01/10/2018)
    Tô canh của mẹ (30/09/2018)

Các bài viết cũ:
    Giới hạn nào cho lòng tham của con người? (27/09/2018)
    “Vắc xin” khen - chê (25/09/2018)
    Nhớ mùa trăng tuổi thơ (24/09/2018)
    Chuyện ăn thịt chó (23/09/2018)
    Hãy nhìn lại chính mình: Bạn là người thiện hay ác? (22/09/2018)
    Quê tôi mùa nước lũ (21/09/2018)
    Trung thu ngày cũ (19/09/2018)
    Mùa săn chuột đồng (18/09/2018)
    Thế giới mạng và lòng nhân ái (17/09/2018)
    Thân thương chiếc gáo dừa nhà ngoại (16/09/2018)
    ‘Kẻ giết rùa’ – một cách gọi tên cái ác trong mỗi người chúng ta (15/09/2018)
    Những bài học giáo dục từ ‘Totto-chan: Cô bé bên cửa sổ’ (14/09/2018)
    Mùa Trung thu cũ (12/09/2018)
    Quyền xuống biển (11/09/2018)
    Dư luận "làng Phây" đôi khi cũng… quá đáng! (08/09/2018)
    Lòng tham vô hạn trong một cõi sống hữu hạn (07/09/2018)
    Hiệu ứng Diderot: Vì sao bạn dễ đốt tiền vào những thứ không cần thiết (05/09/2018)
    Chủ nghĩa tối giản trong lối sống của người Nhật Bản hiện đại (04/09/2018)
    Biển để làm gì? (03/09/2018)
    'Chạy' là bước đi thụt lùi của xã hội (02/09/2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Mùi của rác - Truyện ngắn của Nguyễn Trí


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 125065807.