Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Nghị sĩ Philippines đòi làm rõ với TQ
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
VIETNAM'S CULTURE
    Tin Thế Giới
“Tình bạn” giữa Nga và Thổ Nhĩ Kỳ
    Tin Việt Nam
Thủ tướng Pháp thăm chính thức Việt Nam với 3 mục tiêu then chốt
    Tin Cộng Đồng
Hai miền Triều Tiên tổ chức đoàn tụ cho những gia đình ly tán
    Tin Hoa Kỳ
Con gái ông Trump đối mặt điều tra
    Văn Nghệ
Vì sao tranh mỹ thuật đắt thế?
    Điện Ảnh
'Fantastic Beasts 2': Màn trình diễn hoàn hảo của Johnny Depp
    Âm Nhạc
Mang nhạc hàn lâm đến với công chúng trẻ
    Văn Học
Nỗi buồn chiến tranh hay phía tây không có gì lạ

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Tâm lý - Xã hội
Tô canh của mẹ
Tôi xa nhà, xa đìa rau muống ngót hai mươi năm. Hai mươi năm, trong bữa cơm vẫn thường xuất hiện tô canh rau muống, vị ngon tuyệt vời hơn tất cả những món tôi từng ăn.

 

 

Ngày xưa, đối diện nhà tôi là cánh đồng. Tiếng là ruộng nhưng vì nằm ở vùng trũng thấp nên quanh năm đọng nước nhiều bùn lầy. Ruộng chỉ khô nước vào những ngày nắng rát còn bình thường, người lớn lội tới gối, tới mùa mưa nước có thể lên tới hông. Đất ngập nước nên cây cối khó trồng, bị bỏ hoang, cây cỏ mọc cao hơn vai người. “Tấc đất tấc vàng”, không thể để cỏ mọc lấn lướt, vậy là mẹ một mình dọn cỏ, biến đám ruộng hoang thành đìa rau.

Rau muống dễ trồng, dễ sống, dễ sinh sôi. Chỉ cần chọn những nhánh rau khỏe khoắn, có nhiều đốt và rễ, cắm xuống bùn, vài ngày sau rau sẽ bén rễ lên xanh.

Hồi ấy còn nhỏ lắm, chưa thể hảo tất tần tật những món ăn liên quan đến rau nhưng ngày nào cô bé là tôi cũng ra đứng bên đìa rau. Chẳng biết để làm gì nhưng không thấy đìa rau của mẹ thì cảm giác sẽ thiêu thiếu cái gì đó. Cả đìa rau xanh mướt, lộng gió, thấy trong trẻo và thư thái kỳ lạ. Có hôm tôi đứng một mình, có khi chạy lại lăng xăng trên bờ hái những bông hoa tim tím cài lên tóc.

Thích nhất vẫn là được nhìn mẹ mang chiếc rổ tre ra đìa hái rau. Nhìn cách mẹ làm khiến tôi không thể rời mắt. Mẹ hái rau, cẩn trọng như người ta hái một quả đào tiên. Mẹ đưa tay đỡ, vuốt những cọng rau vẹo vọ rồi khẽ khàng bấm nhẹ như sợ những cọng rau bị đau rồi bỏ ngay ngắn từng cọng theo lớp lang vào rổ. Rổ rau muống của mẹ ăm ắp, vun đều, nhìn thiệt đẹp mắt.

Thích nhất là những buổi sáng sau một đêm có mưa, những đọt rau vươn dài, xanh non, mũm mĩm. Ngắt cọng rau non nớt, mủ ứa ra trắng đục như sữa, nghe “bụp, bụp” thiệt đã tai.

Cả nhà (trừ tôi) ai cũng thích ăn rau muống, đặc biệt là mẹ. Bữa cơm nào của mẹ cũng phải có rau, rau muống luôn là lựa chọn số một. Mẹ chế biến thành nhiều món khác nhau: luộc, xào, nấu canh, làm gỏi và cả ăn sống. Ba thích nhất món canh rau muống nấu tôm. Chị hai bảo, rau muống xào tỏi là nhất. Còn mẹ, tín đồ của rau muống thì trước sau khẳng định, rau muống nước chỉ đem luộc là ngon nhất, cọng rau xanh mềm, giòn rụm.

Gắp một gắp khẳm, quệt mạnh vào mắm rồi lua cơm vào, thiệt không có món sơn hào hải vị nào bằng. Chưa hết, phần nước luộc rau bỏ vào ít lá me non sau hè hoặc vắt lát chanh, cho thêm chút gia vị nữa đã có một tô canh hảo hạng. Tôi ban đầu không ăn rau muống được nhưng nhìn mẹ ăn riết rồi phát thèm, từ từ tập ăn, ăn được rồi đến thích, các giai đoạn mỏng manh như tờ giấy.

Canh rau muống của mẹ thiệt dân dã nhưng ăn hoài lại ghiền. Đến nỗi sau này, mỗi khi nhà có dịp ăn uống hoành tráng, thịt cá ê hề nhưng ăn xong sẽ có một đứa con của mẹ phát biểu: giờ mà có tô canh rau muống của mẹ nữa là… y bài.

Tôi chắc mình là đứa con duy nhất trong nhà nghe được câu chuyện của mẹ. Mẹ kể thời quê tôi vỡ đập chứa nước, dân lâm cảnh cơ cực đói khát. Tới bữa cơm, mẹ nhịn nồi cơm độn khoai độn bắp cho chồng và các con còn mẹ ra đìa, bấm đọt rau muống ăn với muối hột. Trời ơi, ăn no bụng rồi thì nước dãi cứ chảy ra ròng rã, không nuốt kịp. Câu chuyện của mẹ làm tôi mủi lòng muốn khóc.

DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    “Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!” (21/11/2018)
    Những mái nhà xưa (20/11/2018)
    Kính trọng, thương mến thầy cô giáo (19/11/2018)
    Về sự im lặng đau đớn của những ‘người tốt’ (18/11/2018)
    Ruộng đồng sót lại (15/11/2018)
    Ký ức xe thổ mộ (12/11/2018)
    Bài học từ tình yêu thiên nhiên của những đứa trẻ (11/11/2018)
    Một cái nhìn về tính tự giác của người Nhật Bản (10/11/2018)
    Những ô cửa sổ (07/11/2018)
    Cần lắm một cơ chế “xin từ chức” (06/11/2018)
    Vì sao cây xanh là tri kỷ của chúng ta? (31/10/2018)
    Rong chơi với tuổi già (30/10/2018)
    Lênh đênh trên đỉnh đại vực (28/10/2018)
    Khu vườn tuổi nhỏ (25/10/2018)
    Nhân chi sơ tính bản… gian (24/10/2018)
    DJ nữ: Thời thượng và cạm bẫy (23/10/2018)
    17 lời khuyên của thiền sư Kodo Sawaki (22/10/2018)
    Chuyện về cái chết của những con chó (21/10/2018)
    Ngày mai thần Chết gọi tên ai… (20/10/2018)
    Một mình thì không làm được gì… (19/10/2018)

Các bài viết cũ:
    Vô chấp – một rường cột của triết lý Phật giáo (29/09/2018)
    Giới hạn nào cho lòng tham của con người? (27/09/2018)
    “Vắc xin” khen - chê (25/09/2018)
    Nhớ mùa trăng tuổi thơ (24/09/2018)
    Chuyện ăn thịt chó (23/09/2018)
    Hãy nhìn lại chính mình: Bạn là người thiện hay ác? (22/09/2018)
    Quê tôi mùa nước lũ (21/09/2018)
    Trung thu ngày cũ (19/09/2018)
    Mùa săn chuột đồng (18/09/2018)
    Thế giới mạng và lòng nhân ái (17/09/2018)
    Thân thương chiếc gáo dừa nhà ngoại (16/09/2018)
    ‘Kẻ giết rùa’ – một cách gọi tên cái ác trong mỗi người chúng ta (15/09/2018)
    Những bài học giáo dục từ ‘Totto-chan: Cô bé bên cửa sổ’ (14/09/2018)
    Mùa Trung thu cũ (12/09/2018)
    Quyền xuống biển (11/09/2018)
    Dư luận "làng Phây" đôi khi cũng… quá đáng! (08/09/2018)
    Lòng tham vô hạn trong một cõi sống hữu hạn (07/09/2018)
    Hiệu ứng Diderot: Vì sao bạn dễ đốt tiền vào những thứ không cần thiết (05/09/2018)
    Chủ nghĩa tối giản trong lối sống của người Nhật Bản hiện đại (04/09/2018)
    Biển để làm gì? (03/09/2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Người về hay đi - Truyện ngắn của Ái Duy


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn







 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập :