Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Ông Trump ‘đả kích’ ông Obama về vấn đề Biển Đông
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
Vietnam - Timeless charm!
    Tin Thế Giới
Poroshenko đe dọa Nga sẽ phải “trả giá đắt”
    Tin Việt Nam
Trung ương giới thiệu đồng chí Nguyễn Phú Trọng để Quốc hội bầu làm Chủ tịch nước
    Tin Cộng Đồng
Hai miền Triều Tiên tổ chức đoàn tụ cho những gia đình ly tán
    Tin Hoa Kỳ
Mattis tới VN: Châu Á là 'sân khấu' của Mỹ
    Văn Nghệ
Về những biểu tượng trong mỹ thuật truyền thống Việt
    Điện Ảnh
Điểm trừ của các phim làm lại
    Âm Nhạc
Đường nào lên chốn thiên thai?
    Văn Học
Từ tiểu thuyết của Nguyễn Công Hoan đến Chuyện tình Lan và Điệp

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Tâm lý - Xã hội
Châu chấu rang và mẹ
Tuổi thơ của tôi là những ngày dài lang thang trên cánh đồng làng. Khi thì chăn trâu cắt cỏ, lúc thì mót lúa mót khoai, có khi lại mệt nhoài vì đuổi theo từng con châu chấu.

 

 

Bọn trẻ thôn quê chúng tôi đứa nào cũng thích đi bắt châu chấu. Cứ đến vụ gặt, chúng tôi lại rủ nhau đi bắt châu chấu. Dụng cụ mỗi đứa mang theo là cái chai thuỷ tinh hay chiếc bình tông của bố cùng chiếc vỉ ruồi bện bằng tre. Ra đến cánh đồng cả bọn chia nhau mỗi đứa một bờ lô để đi săn.
 
Muốn bắt được châu chấu người bắt phải rất tập trung, bước đi nhanh mà nhẹ và mắt phải tinh, liếc cũng nhanh. Khi phát hiện ra con châu chấu lấp ló trong đám cỏ người bắt phải nhẹ nhàng bước đến gần và dùng vỉ ruồi đập lên người con vật. Khi đập cũng phải khéo léo bởi nếu dùng sức đập mạnh quá châu chấu sẽ chết hoặc bị nát. Còn nếu đập nhẹ quá thì khi nhấc vỉ ruồi lên, châu chấu không bị thương sẽ bay mất. Vì vậy, kỹ năng cần thiết nhất là phải giữ cho con vật còn sống và chỉ bị choáng váng nằm tại chỗ, lúc đó sẽ bắt mà bỏ vào chai. Đứa nào khéo léo và nhanh sẽ bắt được đầy chai trước.
 
Thích nhất là khi trời mưa, lúc ấy châu chấu bị ướt cánh không bay xa được, chúng tôi chỉ việc tìm và nhặt chúng vào chai. Nhưng cũng có con khoẻ và ương ngạnh không thể bắt dễ dàng, khi biết có người đi tới gần nó co cẳng búng một cái, nhảy xa vài mét khiến người bắt phải đuổi theo mệt lả. Lúc bắt được đầy chai thì người cũng ngấm nước mưa lạnh. Có khi người ướt sũng, môi tái mét, chân tay run bần bật nhưng cả bọn vẫn cười vang vì thu được nhiều chiến lợi phẩm.
 
Châu chấu rang lá chanh là món ăn khoái khẩu và mẹ tôi luôn là người chế biến mỗi lần tôi mang chiến lợi phẩm về. Trước tiên, bà đun một nồi nước sôi rồi đổ châu chấu vào đó. Khi châu chấu đã ngả sang màu hanh vàng thì đổ ra rổ, nhặt bỏ cánh và cẳng dưới, cẩn thận hơn có thể rút bỏ đầu và ruột, sau đó rang với lá chanh. Món châu chấu lá chanh thơm phưng phức, ăn giòn tan. Anh em chúng tôi thường tranh nhau ăn những con cái vì chúng to và có trứng nên rất ngậy. Mỗi lần thấy thế mẹ lại bảo: “Mẹ thì thích ăn những con đực hơn vì chúng giòn hơn và cũng rất bùi”. Mẹ nói thế chứ chúng tôi biết là mẹ nhường cho chúng tôi đấy thôi.
 
Bây giờ trẻ con không còn đi bắt châu chấu. Châu chấu cũng ít dần vì bị diệt bởi thuốc trừ sâu. Đôi khi gặp ở nhà hàng có món châu chấu rang, nhưng sao không thấy ngon bằng món châu chấu lá chanh của mẹ ngày nào…
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Món nợ… cuộc đời (16/10/2018)
    Khi con người hư hỏng… (15/10/2018)
    Má đi hội thảo (14/10/2018)
    Những đôi dép khuyết tật (13/10/2018)
    Vườn rau bên phố (11/10/2018)
    Đậm đà nước vối quê (10/10/2018)
    Đừng để người già cô đơn (09/10/2018)
    Chuyện buồn về sự phân biệt giàu nghèo ở học sinh (08/10/2018)
    Những dòng sông chết dần trong phố (07/10/2018)

Các bài viết cũ:
    "Xin lỗi, mình câm", tin nhắn của tài xế Grab khiến chàng trai lặng người (04/10/2018)
    Cân nhắc khi nhà còn nghèo (02/10/2018)
    Xin cảm ơn thành phố có công viên (01/10/2018)
    Tô canh của mẹ (30/09/2018)
    Vô chấp – một rường cột của triết lý Phật giáo (29/09/2018)
    Giới hạn nào cho lòng tham của con người? (27/09/2018)
    “Vắc xin” khen - chê (25/09/2018)
    Nhớ mùa trăng tuổi thơ (24/09/2018)
    Chuyện ăn thịt chó (23/09/2018)
    Hãy nhìn lại chính mình: Bạn là người thiện hay ác? (22/09/2018)
    Quê tôi mùa nước lũ (21/09/2018)
    Trung thu ngày cũ (19/09/2018)
    Mùa săn chuột đồng (18/09/2018)
    Thế giới mạng và lòng nhân ái (17/09/2018)
    Thân thương chiếc gáo dừa nhà ngoại (16/09/2018)
    ‘Kẻ giết rùa’ – một cách gọi tên cái ác trong mỗi người chúng ta (15/09/2018)
    Những bài học giáo dục từ ‘Totto-chan: Cô bé bên cửa sổ’ (14/09/2018)
    Mùa Trung thu cũ (12/09/2018)
    Quyền xuống biển (11/09/2018)
    Dư luận "làng Phây" đôi khi cũng… quá đáng! (08/09/2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Mùi của rác - Truyện ngắn của Nguyễn Trí


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 124980043.