Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Nghị sĩ Philippines đòi làm rõ với TQ
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
VIETNAM'S CULTURE
    Tin Thế Giới
“Tình bạn” giữa Nga và Thổ Nhĩ Kỳ
    Tin Việt Nam
Thủ tướng Pháp thăm chính thức Việt Nam với 3 mục tiêu then chốt
    Tin Cộng Đồng
Hai miền Triều Tiên tổ chức đoàn tụ cho những gia đình ly tán
    Tin Hoa Kỳ
Con gái ông Trump đối mặt điều tra
    Văn Nghệ
Vì sao tranh mỹ thuật đắt thế?
    Điện Ảnh
'Fantastic Beasts 2': Màn trình diễn hoàn hảo của Johnny Depp
    Âm Nhạc
Mang nhạc hàn lâm đến với công chúng trẻ
    Văn Học
Nỗi buồn chiến tranh hay phía tây không có gì lạ

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Tâm lý - Xã hội
Vườn rau bên phố
Nhà phố, tôi cũng ráng chen chúc bày biện khay mồng tơi, chậu hẹ, mớ rau thơm. Buổi sáng nắng lên tràn trên “vườn rau” ửng lên màu xanh mát mắt. Kiên nhẫn và siêng năng một chút, sẽ có dây mướp, dây bầu bò trên giàn tre, nảy những nụ hoa bé xíu trong nách lá, rồi một lúc nào đó sẽ bung cánh vàng tươi.

 

 

Ai đó nói tôi thật là biết hưởng thú vui thời thượng: vườn xanh trong nhà phố. Ai đó khác nói tôi rảnh quá, mười ngàn ba bó rau ăn ba ngày không hết. Cần rau sạch thì cũng đã có những đại lý bán rau sạch trồng ở quê, giao tận nhà hẳn hoi, làm chi phải bỏ công làm đất, gieo hạt, ngày nào cũng cắm cúi tưới cây, rồi bắt sâu, có khi còn nghiên cứu cách thụ phấn cho bầu bí mướp nữa, thật là kỳ công.
 
Thú vui thời thượng hay rảnh rỗi sinh nông nổi? Tôi chỉ cười cười cho qua chuyện. Làm sao tôi kể hết câu chuyện của vườn rau? Những đọt mồng tơi, những bông mướp, những luống hẹ xanh thơm…
 
Làm sao ai đó có thể hình dung được cái màu vàng rực rỡ của hoa mướp trên giàn, dưới nắng sớm tươi trong? Luống hẹ thơm mẹ tôi đã trồng trên cái giàn làm bằng những khúc cây to ẩm mục, mà tôi phải kiễng chân lên mới với tới, nghịch ngợm ngắt vài ngọn để nghe mùi hẹ thơm trên đầu ngón tay? Và, trong buổi sớm mai sương còn ướt đẫm, một con bé vẹt lá cây trong vườn tìm kiếm, thám thính, rồi vui sướng khi phát hiện trái dưa gang chín lấp ló trong đám lá, trên thân nứt một đường dài lộ cả lớp thịt trắng phau.
 
Con bé ấy lớn lên rời quê cũ, chen chân ở phố bê tông lâu ngày mà khu vườn nhỏ vẫn cứ xanh ngợp hoài trong trí nhớ. Nên con bé tham vọng mang khu vườn ấy đặt để vào lòng phố, nơi chật hẹp không gian mà vẫn thênh thang trống vắng khi thiếu những ngọn xanh quê nhà.
 
Rồi những ngọn xanh vươn lên, con bé đã thôi là con bé, được sống lại trong không gian cũ với hương xưa. Ngọn xanh bò lên lan can, ngọn xanh bám trên bức tường lâu nay vô cảm, ngọn xanh nảy ra một bông hoa vàng kiêu hãnh bên bậu cửa sổ. Em có quyền kiêu hãnh mà. Em từ đồng nội đã xuất hiện và tồn tại được nơi này, trên ban công nhà phố. Vì em mà cốt thép cũng nở hoa(*).
 
Để mỗi sáng, khi vẩy cho chậu tía tô một ít nước, khi bắt cây tre cho dây khổ qua leo lên, khi săm soi một trái đậu bắp tí xíu vừa nhú ra, chủ nhân khu vườn phố như gặp lại mảnh quê xưa của mình. Đôi khi tôi cũng tự hỏi, cây và rau này có cảm thấy thiếu thốn không khi phải trọ trong thùng xốp, trong từng chai nước suối cắt đôi, trong những chậu sành cạn cợt. Cây thì phải sống ở nơi rễ có thể bám sâu, ngọn có thể vươn cao, vậy mà lại phải chen chúc ở nơi đất khan hiếm mua từng túi nhỏ.
 
Nghĩ thế thì sinh ra cả nghĩ. Những trái khổ qua đủ nước béo múp không cần thuốc trừ sâu, những thùng xốp cải xanh mơn mởn đã trả lời cho kẻ lo xa. Chỉ cần có một chút đất tương tự quê hương, con người hay cây cỏ đều có thể bám trụ ở bất cứ nơi đâu. Tôi cũng như dây leo mỏng manh kia, hút nhựa tương tư quê nhà mà sống.
 
Để mỗi sáng mai thảnh thơi nhấp ngụm cà phê bên hiên nhà, ngắm từng đốm nắng loang trên giàn xanh, thấy mình như cây khô vừa được tưới một gáo nước mát trong.

(*) Ý thơ Nguyễn Ngọc Hoài Nam
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    “Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!” (21/11/2018)
    Những mái nhà xưa (20/11/2018)
    Kính trọng, thương mến thầy cô giáo (19/11/2018)
    Về sự im lặng đau đớn của những ‘người tốt’ (18/11/2018)
    Ruộng đồng sót lại (15/11/2018)
    Ký ức xe thổ mộ (12/11/2018)
    Bài học từ tình yêu thiên nhiên của những đứa trẻ (11/11/2018)
    Một cái nhìn về tính tự giác của người Nhật Bản (10/11/2018)
    Những ô cửa sổ (07/11/2018)
    Cần lắm một cơ chế “xin từ chức” (06/11/2018)
    Vì sao cây xanh là tri kỷ của chúng ta? (31/10/2018)
    Rong chơi với tuổi già (30/10/2018)
    Lênh đênh trên đỉnh đại vực (28/10/2018)
    Khu vườn tuổi nhỏ (25/10/2018)
    Nhân chi sơ tính bản… gian (24/10/2018)
    DJ nữ: Thời thượng và cạm bẫy (23/10/2018)
    17 lời khuyên của thiền sư Kodo Sawaki (22/10/2018)
    Chuyện về cái chết của những con chó (21/10/2018)
    Ngày mai thần Chết gọi tên ai… (20/10/2018)
    Một mình thì không làm được gì… (19/10/2018)

Các bài viết cũ:
    Đậm đà nước vối quê (10/10/2018)
    Đừng để người già cô đơn (09/10/2018)
    Chuyện buồn về sự phân biệt giàu nghèo ở học sinh (08/10/2018)
    Những dòng sông chết dần trong phố (07/10/2018)
    Châu chấu rang và mẹ (06/10/2018)
    "Xin lỗi, mình câm", tin nhắn của tài xế Grab khiến chàng trai lặng người (04/10/2018)
    Cân nhắc khi nhà còn nghèo (02/10/2018)
    Xin cảm ơn thành phố có công viên (01/10/2018)
    Tô canh của mẹ (30/09/2018)
    Vô chấp – một rường cột của triết lý Phật giáo (29/09/2018)
    Giới hạn nào cho lòng tham của con người? (27/09/2018)
    “Vắc xin” khen - chê (25/09/2018)
    Nhớ mùa trăng tuổi thơ (24/09/2018)
    Chuyện ăn thịt chó (23/09/2018)
    Hãy nhìn lại chính mình: Bạn là người thiện hay ác? (22/09/2018)
    Quê tôi mùa nước lũ (21/09/2018)
    Trung thu ngày cũ (19/09/2018)
    Mùa săn chuột đồng (18/09/2018)
    Thế giới mạng và lòng nhân ái (17/09/2018)
    Thân thương chiếc gáo dừa nhà ngoại (16/09/2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Người về hay đi - Truyện ngắn của Ái Duy


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn







 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập :