Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
PTT Mỹ: Trung Quốc chớ hung hăng
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
VIETNAM'S CULTURE
    Tin Thế Giới
EU có Quân đội riêng?
    Tin Việt Nam
Thủ tướng Pháp thăm chính thức Việt Nam với 3 mục tiêu then chốt
    Tin Cộng Đồng
Hai miền Triều Tiên tổ chức đoàn tụ cho những gia đình ly tán
    Tin Hoa Kỳ
Lời nguyền Assad ứng vào Israel?
    Văn Nghệ
Tư nhân đầu tư cải lương: "Đánh bạc" với đam mê
    Điện Ảnh
Giới phê bình chê bai gay gắt với 'Fantastic Beasts 2'
    Âm Nhạc
Mang nhạc hàn lâm đến với công chúng trẻ
    Văn Học
Nỗi buồn chiến tranh hay phía tây không có gì lạ

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Tâm lý - Xã hội
Má đi hội thảo
Lần đầu má đi hội thảo, ở tuổi sáu mươi, khi tóc đã bạc nhiều.

 

 
Tuần trước tôi về thăm nhà, má giấu. Em gái bảo, má sợ tôi cằn nhằn, vì ở cái tuổi gần cổ lai hy rồi mà má vẫn còn bị gạt. Bộ sản phẩm má đi hội thảo mua hết 5 triệu đồng, gồm xoong, chảo, chỉ mới mang ra để dùng xào nấu thức ăn được hai hôm thôi mà đã bong lớp chống dính; còn mớ thực phẩm chức năng được quảng cáo là giúp lưu thông khí huyết, hạ men gan, thì chưa xài đã mốc xanh mốc đỏ. Má biết mình bị lừa, rồi má rấm rứt khóc, trong bếp, một mình.
 
Má nghèo. Sinh ra má đã nghèo, lấy chồng về cũng nghèo, nuôi bốn anh em chúng tôi lớn khôn má càng nghèo. Mấy chục năm trời, má sống quẩn quanh trong ngôi nhà nhỏ nằm lọt thỏm giữa cánh đồng mà má nguyện “bán mặt cho đất”. Cả đời, nếu từ ngày tôi đi làm không mua cho má cái ti vi thì có lẽ má chẳng biết ngoài khoảng không gian lặng lẽ mà má quanh quẩn thì ngoài kia còn có những phố xá đang ngày càng nhộn nhịp. Và như một lẽ đương nhiên, má chẳng bao giờ nghe từ “hội thảo”, huống chi là tham dự. Với má, hội thảo là một thứ gì đó mơ hồ nhưng nó cao sang long trọng lắm, những người chân lấm tay bùn như má làm sao mà biết được.
 
Thế mà, một ngày hội thảo về làng, đến tận từng nhà. Má hí hửng như chồi non được tắm mát dưới cơn mưa sau ngàn ngày khô hạn. Em gái bảo, họ (những người tổ chức hội thảo) mặc áo vest quần tây, tóc tai thẳng tắp, ăn nói nhã nhặn, có duyên và sang trọng. Họ đến nhà, gửi má cái ca-ta-lô trong đó in hình nồi niêu xoong chảo, cùng với nhiều loại thực phẩm chức năng, nhìn hình mà thấy mê! Rồi ngày mà hội thảo diễn ra ở nhà văn hóa, cả làng chứ không riêng má háo hức đến dự.
 
“Điều kỳ diệu sẽ xảy ra nếu như các cô các bác biết nhìn xa trông rộng, tin tưởng vào quyết định đầu tư của bản thân mình. Ngày xưa ông bà ta quen “đi cấy lấy công”, bây giờ mình không cần đi cấy vẫn lấy được tiền, các cô các bác có tin không? Các cô các bác có muốn ước mơ sẽ thành hiện thực không? Họ nói hay lắm anh ạ!”. Em gái kể bằng giọng vẫn còn nhập tâm lắm. Nói như thế thì những người cả đời không đi xa quá nửa con đê như má sao chẳng “động lòng” cho được!
 
Tôi đi làm xa, nghe chuyện của má mà thương vô hạn. Má đâu có sai, má chỉ thật thà và má cũng như tôi luôn khát khao một lần cuộc đời đổi khác.
 
Tôi nhớ thời sinh viên mình cũng từng đi nhiều hội thảo kiểu này, vì bạn bè thân thiết mời chào nhiệt thành. Hồi đó, mới lên Sài Gòn, ước mơ trong đầu là làm sao thật giàu, kiếm thật nhiều tiền để mua nhà rồi đón má lên ở. Thế là bao nhiêu hội thảo với những lời có cánh “làm giàu không khó” tôi đều đi dự cả. Hậu quả, tiền mất, bạn bè cũng mất tăm. Và cũng chẳng dám kể với ai chuyện mình từng ham đi hội thảo.
 
Vì thế, tôi đâu có giận má, mà tự tôi giận mình. Giá như tôi bớt những chuỗi ngày rong ruổi nơi phố xá nhộn nhịp để về với má, để kể cho má nghe những chuyện “trời ơi đất hỡi” ngoài kia, những chuyện người ta gạt nhau bằng “hội thảo”, bằng lời ngon tiếng ngọt mỹ miều... Như thế, má sẽ “hiểu đời” hơn, má sẽ thôi bị gạt. Đằng này...
 
Càng nghĩ, tôi càng thương má. Tôi càng muốn chạy ù về bên mái nhà tranh nằm giữa cánh đồng để gặp và nắm tay nói với má rằng: “Má ơi, má đã “bán mặt cho đất” nuôi con gần trọn cuộc đời rồi, bây giờ hãy để con dắt má đi đoạn đời còn lại má nhé!”. 
 
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Ruộng đồng sót lại (15/11/2018)
    Ký ức xe thổ mộ (12/11/2018)
    Bài học từ tình yêu thiên nhiên của những đứa trẻ (11/11/2018)
    Một cái nhìn về tính tự giác của người Nhật Bản (10/11/2018)
    Những ô cửa sổ (07/11/2018)
    Cần lắm một cơ chế “xin từ chức” (06/11/2018)
    Vì sao cây xanh là tri kỷ của chúng ta? (31/10/2018)
    Rong chơi với tuổi già (30/10/2018)
    Lênh đênh trên đỉnh đại vực (28/10/2018)
    Khu vườn tuổi nhỏ (25/10/2018)
    Nhân chi sơ tính bản… gian (24/10/2018)
    DJ nữ: Thời thượng và cạm bẫy (23/10/2018)
    17 lời khuyên của thiền sư Kodo Sawaki (22/10/2018)
    Chuyện về cái chết của những con chó (21/10/2018)
    Ngày mai thần Chết gọi tên ai… (20/10/2018)
    Một mình thì không làm được gì… (19/10/2018)
    Thuốc "trách nhiệm" (18/10/2018)
    Vị ngọt cuộc sống (17/10/2018)
    Món nợ… cuộc đời (16/10/2018)
    Khi con người hư hỏng… (15/10/2018)

Các bài viết cũ:
    Những đôi dép khuyết tật (13/10/2018)
    Vườn rau bên phố (11/10/2018)
    Đậm đà nước vối quê (10/10/2018)
    Đừng để người già cô đơn (09/10/2018)
    Chuyện buồn về sự phân biệt giàu nghèo ở học sinh (08/10/2018)
    Những dòng sông chết dần trong phố (07/10/2018)
    Châu chấu rang và mẹ (06/10/2018)
    "Xin lỗi, mình câm", tin nhắn của tài xế Grab khiến chàng trai lặng người (04/10/2018)
    Cân nhắc khi nhà còn nghèo (02/10/2018)
    Xin cảm ơn thành phố có công viên (01/10/2018)
    Tô canh của mẹ (30/09/2018)
    Vô chấp – một rường cột của triết lý Phật giáo (29/09/2018)
    Giới hạn nào cho lòng tham của con người? (27/09/2018)
    “Vắc xin” khen - chê (25/09/2018)
    Nhớ mùa trăng tuổi thơ (24/09/2018)
    Chuyện ăn thịt chó (23/09/2018)
    Hãy nhìn lại chính mình: Bạn là người thiện hay ác? (22/09/2018)
    Quê tôi mùa nước lũ (21/09/2018)
    Trung thu ngày cũ (19/09/2018)
    Mùa săn chuột đồng (18/09/2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Người về hay đi - Truyện ngắn của Ái Duy


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 125444789.