Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Hải quân Ấn Độ, Singapore tập trận chung ở Biển Đông
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
Ngất ngây sắc tím hoa thàn mát ở Sơn Trà
    Tin Thế Giới
Anh có thể đã điều đặc nhiệm đến vịnh Ba Tư hỗ trợ Mỹ
    Tin Việt Nam
Malaysia bắt 123 ngư dân Việt Nam bị cáo buộc đánh cá bất hợp pháp
    Tin Cộng Đồng
Dân mạng Trung Quốc kêu gọi tẩy chay điện thoại Apple
    Tin Hoa Kỳ
Mỹ cảnh báo máy bay qua vịnh Ba Tư có thể 'bị nhận diện nhầm'
    Văn Nghệ
Bức họa Dorian Gray: ma quái, lãng mạn và đầy ám ảnh
    Điện Ảnh
Vụ thảm sát ở New Zealand được dựng thành phim
    Âm Nhạc
Huế tìm khu đất thích hợp đặt mộ phần nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
    Văn Học
CON AC MONG MY (4)

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Tâm lý - Xã hội
Món nợ… cuộc đời
Nhà nghèo, con đông, em gái tôi chịu nhiều thiệt thòi từ lúc còn nằm trong bụng mẹ. Em sinh đúng vào năm Phú Yên chịu nạn đói kéo dài vì vỡ đập chứa nước.

 

Ảnh có tính chất minh họa.
 
Má có bầu nhưng ăn uống kham khổ nên sinh em ra nhợt nhạt, nhỏ xíu như chú mèo con mắc mưa. Bầu sữa căng tròn của má mấy anh chị “chui” ra trước đã giành rúc hết. Má bảo Út thèm sữa, khóc quấy suốt đêm, má phải say bột đậu nành cho em uống, mới tròn tháng má phải nhai cơm với muối hầm đút em. Má bảo thương lắm, đút bao nhiêu là tém nuốt bấy nhiêu, no bụng rồi lăn ra ngủ.
 
Câu chuyện này là má kể, vì ngày đó tôi còn quá nhỏ để nhớ. Nhưng có một chuyện mà tôi nhớ mãi. Đó là cái chén ăn cơm bằng gáo dừa của Út. Hồi đó nghèo, má tôi chi tiêu dè dặt, Út còn nhỏ nhưng tự lực sớm, một hai đòi tự bưng chén ăn như anh chị, má sợ Út bưng chén đất nặng, sẽ rơi vỡ nên lấy vỏ trái dừa khô chẻ đôi, mài nhẵn, cạo sạch làm chén. Có chén riêng, Út mừng lắm, bo bo giữ. Chị em tôi thấy vậy thường cố tình trêu em, tới bữa cơm cố tình không dọn ra cái chén dừa. Nhưng hễ đặt mâm chén xuống, Út nhào lại tìm chén dừa, không có thì… khóc.
 
Ngoài việc lén giấu cái chén dừa để em khóc, tôi mang tiếng làm chị nhưng chẳng giúp được gì cho em. Nói ra có phần xấu hổ, tôi trước giờ vẫn nhờ em nhiều hơn là bảo bọc, đỡ đần em.
 
Những năm tôi học Cao đẳng Sư phạm, Út đang học phổ thông. Má tôi tằn tiện vì tôi đi học xa nhà tốn kém, thế là má cắt phéng tiền tiêu vặt của em. Bé Út đi học không có tiền để ăn cóc ổi bánh kẹo như các bạn. Đến hết năm lớp 12, Út dù có thi đậu đại học má cũng bắt học trung cấp cho gần nhà. Chị học, em học, má không kham nổi… Út có buồn một chút nhưng không lấy đó làm nỗi bận tâm, em thiện chí chấp nhận từ bỏ ước mơ trở thành nhà tâm lí học.
 
Tôi đi làm, tháng lương đầu tiên không sắm được cho em đôi giày mới như đã hứa vì tôi còn mắc lo cho em của người yêu (người yêu tôi cũng nghèo) chuẩn bị nhập học. Là người con duy nhất trong gia đình có nghề nghiệp, lương lậu ổn định, tôi chưa kịp đem về dúi vào tay má một đồng tiền nào, chưa kịp mua sắm gì cho em từ đồng lương giáo viên thì đã vội lên xe hoa…
 
Tôi lấy chồng khi nhà tôi kinh tế còn khó khăn, bé Út học trung cấp ra trường chưa xin được việc. Trong tình cảnh ấy, không còn cách nào khác, Út phải đi làm công nhân nhà máy giày tận trong thành phố.
 
Cuộc đời có nhiều bất ngờ không lường trước được. Tôi không may bị tai nạn rất nặng. Vợ chồng lâm vào cảnh túng bấn vì đồng lương công chức eo hẹp, làm tháng nào ăn hết tháng nấy. Nằm viện, tôi bị cắt lương, lương cơ bản trông chờ từ phía bảo hiểm như muối bỏ bể. Phần trả lãi ngân hàng, phần con nhỏ cần sữa, phần viện phí, thuốc thang, bồi bổ… Anh chị em đều nghèo, chỉ vợ chồng tôi là có lương mặt mũi nào hỏi mượn tiền.
 
Chúng tôi không hỏi mượn, Út cầm tiền xuống bệnh viện nhét dưới gối, bảo chị cứ lấy lo thuốc thang. Sau này ra viện tôi mới biết Út bán chiếc xe Wave S mà em đã dành dụm tiền lương công nhân hai năm mới sắm được.
 
Những ngày tôi nằm viện, chồng bận đi làm, má phải xuống viện chăm tôi, anh chị đã thành gia thất, con cái nheo nhóc nên tôi không thể gửi con trai cho ai. Rốt cuộc, tôi đành tính đường nhờ em gái. Thật khó để mở lời. Cũng tại con trai tôi mới được ba tuổi. Cu Ca được tôi cưng nên nhõng nhẽo lắm, đêm phải có ti mân mới chịu ngủ. Em gái qua nhà chăm cháu, là con gái chưa chồng, nhà lại có ông anh rể - vợ nằm viện lâu ngày, cháu trai còn quá nhỏ lại rất ngỗ ngược. Nếu là tôi, tôi sẽ không đủ dũng khí để sang sống chung nhà với anh rể, để chăm cháu…
 
Nhưng nghĩ tới con nhỏ không ai chăm, tôi đành gọi em lại, cậy em... Em có chút bối rối nhưng rồi cũng nhận lời. Tôi áy náy đề cập đến chuyện dị nghị của người ngoài, em bảo, chị em ai nỡ bỏ nhau trong hoạn nạn, cháu mình khóc mình nóng ruột nóng gan chứ người ta thì có sao!...
 
Tôi bình phục. Út lấy chồng. Ngày vợ chồng em đứng trước bàn thờ tổ tiên, tôi lại cầm tay: “Chị đang kẹt, không có quà cưới, đợi khi nào có… sẽ bù sớt! ”.
 
Đợi… đợi… đợi… và bé Út đã không có quà của tôi vì sau khi em lấy chồng, đó cũng là lúc tôi trở thành bà mẹ đơn thân, tháng nào em cũng đưa tiền phụ nuôi cháu.
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Gian lận thi cử: Cơ hội sửa sang nỗi xấu hổ (24-04-2019)
    Mới sáng sớm mở máy là... chửi (20-04-2019)
    Từ 'giang hồ mạng' đến 'kền kền' ở đám tang (11-04-2019)
    Giới trẻ và sự hâm mộ thần tượng mù quáng (06-04-2019)
    'Những hành vi thiếu văn hóa đạo đức có phải vấn đề báo động không?' (02-04-2019)
    Triệu phú không phải là người có cuộc sống giàu có (18-03-2019)
    Phép thử từ xe máy (16-03-2019)
    Nước mắm, ôi sao tuyệt thế! (12-03-2019)
    Sống chậm cuối tuần: Nhớ bữa cơm 'nhiều rau' (09-03-2019)
    “Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!” (21-11-2018)
    Những mái nhà xưa (20-11-2018)
    Kính trọng, thương mến thầy cô giáo (19-11-2018)
    Về sự im lặng đau đớn của những ‘người tốt’ (17-11-2018)
    Ruộng đồng sót lại (14-11-2018)
    Ký ức xe thổ mộ (12-11-2018)
    Bài học từ tình yêu thiên nhiên của những đứa trẻ (11-11-2018)
    Một cái nhìn về tính tự giác của người Nhật Bản (10-11-2018)
    Những ô cửa sổ (07-11-2018)
    Cần lắm một cơ chế “xin từ chức” (06-11-2018)
    Vì sao cây xanh là tri kỷ của chúng ta? (30-10-2018)

Các bài viết cũ:
    Khi con người hư hỏng… (15-10-2018)
    Má đi hội thảo (13-10-2018)
    Những đôi dép khuyết tật (13-10-2018)
    Vườn rau bên phố (11-10-2018)
    Đậm đà nước vối quê (09-10-2018)
    Đừng để người già cô đơn (09-10-2018)
    Chuyện buồn về sự phân biệt giàu nghèo ở học sinh (08-10-2018)
    Những dòng sông chết dần trong phố (07-10-2018)
    Châu chấu rang và mẹ (06-10-2018)
    "Xin lỗi, mình câm", tin nhắn của tài xế Grab khiến chàng trai lặng người (04-10-2018)
    Cân nhắc khi nhà còn nghèo (02-10-2018)
    Xin cảm ơn thành phố có công viên (01-10-2018)
    Tô canh của mẹ (30-09-2018)
    Vô chấp – một rường cột của triết lý Phật giáo (29-09-2018)
    Giới hạn nào cho lòng tham của con người? (27-09-2018)
    “Vắc xin” khen - chê (25-09-2018)
    Nhớ mùa trăng tuổi thơ (24-09-2018)
    Chuyện ăn thịt chó (22-09-2018)
    Hãy nhìn lại chính mình: Bạn là người thiện hay ác? (22-09-2018)
    Quê tôi mùa nước lũ (21-09-2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
THƯƠNG QUÁ NHÃN LỒNG


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 125575525.