Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
PTT Mỹ: Trung Quốc chớ hung hăng
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
VIETNAM'S CULTURE
    Tin Thế Giới
EU có Quân đội riêng?
    Tin Việt Nam
Thủ tướng Pháp thăm chính thức Việt Nam với 3 mục tiêu then chốt
    Tin Cộng Đồng
Hai miền Triều Tiên tổ chức đoàn tụ cho những gia đình ly tán
    Tin Hoa Kỳ
Lời nguyền Assad ứng vào Israel?
    Văn Nghệ
Tư nhân đầu tư cải lương: "Đánh bạc" với đam mê
    Điện Ảnh
Giới phê bình chê bai gay gắt với 'Fantastic Beasts 2'
    Âm Nhạc
Mang nhạc hàn lâm đến với công chúng trẻ
    Văn Học
Nỗi buồn chiến tranh hay phía tây không có gì lạ

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Tâm lý - Xã hội
Vị ngọt cuộc sống
Những chảo xào của má đầy hấp lực nhưng chẳng ai biết phải kêu tên gì cho đúng vì vậy tôi đã tự đặt là Món xào không tên và được cả nhà đồng thuận. Món xào không tên như tình thương má dành cho anh chị em chúng tôi nào có tên có tuổi.

 

Ảnh có tính chất minh họa.
 
Tôi gốc Bắc nhưng sinh sống và làm dâu trong một gia đình miền Trung rặc ri nên khá rành rẽ cách sinh hoạt, ăn uống của người dân nơi này. Nhớ hồi đó, gia đình chồng tôi còn nhiều khó khăn. Căn nhà cấp bốn xập xệ và nhỏ xíu vậy mà chứa tới mười mấy con người.
 
Đông người, ăn cứ như ăn hùa. Má đi chợ rất cực vì tiền ít lại muốn con cháu được ăn nhiều và ăn ngon. Vậy mà má xoay sở thật giỏi. Mùa nào thứ đó chúng tôi đều được liếc qua vài ba bận chứ không tới nỗi thèm lạt. Như mùa cá chuồn thì má lo làm chả (quết chung với cá mối cho rẻ nhưng ngon cũng đâu kém gì cá thu), mùa cá lồ ô thì má ướp nướng, mùa cá nục thì hấp…
 
Cá, phải theo mùa và dựa vô lúc biển động, biển êm. Chứ cái món mà tôi nhắc tới ở đây thì mấy lăm đồng và hồi nào lại không có sẵn. Chỉ việc nói: “Xào xào nghen má” thì ngay bữa ăn ngày hôm đó sẽ có một chảo xào to hết cỡ. Má nói, xác đậu nhiều đạm, giá đậu tươi mát và bún làm no. Ít tiền mà dinh dưỡng đâu thiếu? Chắc nhờ cái món ăn này mà gia đình tôi người nào người nấy khỏe re.
 
Mà má xào ngon thôi hết biết! Sợi bún không ướt nhão. Rất khô nhưng lại thật dẻo, trộn hòa với xác đậu tơi, mướt bên cạnh cọng giá no búp vừa chín tới. Hấp dẫn quá chừng! Thường mỗi khi có món này nhà tôi không cần phải nấu cơm. Chỉ cần dăm bảy cái bánh tráng dày nướng vàng rộm là đủ.
 
Bánh tráng được bẻ ra để xúc với món xào. Và cứ vậy ăn đến no kềnh bụng ra mới thôi. Tiếng bẻ bánh rôm rốp, rôm rốp xen kẽ với tiếng cười, nói, chuyện trò. Đôi mắt má ngời lên niềm hạnh phúc khi nhìn các con háo hức xúc xáo, nuốt nhai với khuôn mặt căng tràn niềm vui sướng.
 
Một món ăn đơn giản ghi dấu bao tình cảm gia đình. Bởi thích nên chúng tôi hay đòi ăn và má luôn chiều các con cứ xào mãi, xào mãi. Xào cho tới khi chân run không thể ra chợ mua nguyên liệu. Tay run không thể cầm đũa bếp vung lên và hạ xuống. Và những chảo xào của má dần vắng bóng trong mâm ăn của nhà. Vì ai làm cũng dở vụng nên càng khiến chúng tôi nhớ thêm tài nấu nướng khéo léo của má. Chính tôi cũng làm khó mình khi đã can đảm thử xào không ít hơn... một lần. Mà lạ thật! Cũng nguyên liệu đó, cách thức đó mà má làm, sao nhìn đã ngon và ăn mê mẩn vậy. Trong khi mình?
 
Đôi khi chỉ là những dung dị mà đằm sâu, đơn sơ mà bện chặt lấy tâm hồn mỗi người. Nhờ đó, những thành viên trong gia đình đã gắn kết với nhau hơn.
 
Má đi xa đã nhiều năm nhưng những chảo xào đẫm ngập cảm xúc và hương vị hãy còn ở lại cõi này khiến lòng chúng tôi, đôi khi, cợn lên niềm hoài nhớ.
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Ruộng đồng sót lại (15/11/2018)
    Ký ức xe thổ mộ (12/11/2018)
    Bài học từ tình yêu thiên nhiên của những đứa trẻ (11/11/2018)
    Một cái nhìn về tính tự giác của người Nhật Bản (10/11/2018)
    Những ô cửa sổ (07/11/2018)
    Cần lắm một cơ chế “xin từ chức” (06/11/2018)
    Vì sao cây xanh là tri kỷ của chúng ta? (31/10/2018)
    Rong chơi với tuổi già (30/10/2018)
    Lênh đênh trên đỉnh đại vực (28/10/2018)
    Khu vườn tuổi nhỏ (25/10/2018)
    Nhân chi sơ tính bản… gian (24/10/2018)
    DJ nữ: Thời thượng và cạm bẫy (23/10/2018)
    17 lời khuyên của thiền sư Kodo Sawaki (22/10/2018)
    Chuyện về cái chết của những con chó (21/10/2018)
    Ngày mai thần Chết gọi tên ai… (20/10/2018)
    Một mình thì không làm được gì… (19/10/2018)
    Thuốc "trách nhiệm" (18/10/2018)

Các bài viết cũ:
    Món nợ… cuộc đời (16/10/2018)
    Khi con người hư hỏng… (15/10/2018)
    Má đi hội thảo (14/10/2018)
    Những đôi dép khuyết tật (13/10/2018)
    Vườn rau bên phố (11/10/2018)
    Đậm đà nước vối quê (10/10/2018)
    Đừng để người già cô đơn (09/10/2018)
    Chuyện buồn về sự phân biệt giàu nghèo ở học sinh (08/10/2018)
    Những dòng sông chết dần trong phố (07/10/2018)
    Châu chấu rang và mẹ (06/10/2018)
    "Xin lỗi, mình câm", tin nhắn của tài xế Grab khiến chàng trai lặng người (04/10/2018)
    Cân nhắc khi nhà còn nghèo (02/10/2018)
    Xin cảm ơn thành phố có công viên (01/10/2018)
    Tô canh của mẹ (30/09/2018)
    Vô chấp – một rường cột của triết lý Phật giáo (29/09/2018)
    Giới hạn nào cho lòng tham của con người? (27/09/2018)
    “Vắc xin” khen - chê (25/09/2018)
    Nhớ mùa trăng tuổi thơ (24/09/2018)
    Chuyện ăn thịt chó (23/09/2018)
    Hãy nhìn lại chính mình: Bạn là người thiện hay ác? (22/09/2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Người về hay đi - Truyện ngắn của Ái Duy


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 125445428.