Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
PTT Mỹ: Trung Quốc chớ hung hăng
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
VIETNAM'S CULTURE
    Tin Thế Giới
EU có Quân đội riêng?
    Tin Việt Nam
Thủ tướng Pháp thăm chính thức Việt Nam với 3 mục tiêu then chốt
    Tin Cộng Đồng
Hai miền Triều Tiên tổ chức đoàn tụ cho những gia đình ly tán
    Tin Hoa Kỳ
Lời nguyền Assad ứng vào Israel?
    Văn Nghệ
Tư nhân đầu tư cải lương: "Đánh bạc" với đam mê
    Điện Ảnh
Giới phê bình chê bai gay gắt với 'Fantastic Beasts 2'
    Âm Nhạc
Mang nhạc hàn lâm đến với công chúng trẻ
    Văn Học
Nỗi buồn chiến tranh hay phía tây không có gì lạ

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Tâm lý - Xã hội
Thuốc "trách nhiệm"
Nhiều bạn nhắn tin hỏi tôi, khó nhất của một người mẹ đơn thân là gì? Có phải là thiếu tiền không? Không! Khó nhất không phải là cái bụng đói. Dạ dày đói không bằng một trái tim đói. Tim bạn đói không đau bằng tim con bạn đói!

 

Hình ảnh có tính chất minh họa.
 
Tôi vốn làm việc vất vả quên mình nên việc nuôi hai đứa con, trả học phí, cơm áo, nhà cửa, xe cộ... đối với tôi không phải là việc khó nhất. Việc khó nhất là làm sao để hai con lớn lên cân bằng!
 
Tháng trước, vừa qua sinh nhật con gái vài ngày, thì tới Ngày của cha. Cả hai ngày quan trọng của con đều vắng bóng dáng của ba nó. Vậy thì tôi bù. Hai con vẫn có thể coi tôi là một người cha tốt. Ba mẹ con kéo nhau đi ăn uống.
 
Sếp tôi nhắn tin: “Chị ơi! Em nghĩ thế này nha, chị hãy để mấy thằng tụi em mua quà tặng cho con bé! Phải là con trai nhé, để con bé có niềm tin rằng, trong cuộc đời này đàn ông vẫn tốt, vẫn biết quan tâm và yêu thương". Đọc những dòng tin ấy tôi muốn trốn vào nhà vệ sinh khóc một mình.
 
Và rồi, những khi tôi có việc đột xuất như hôm mẹ tôi ốm cần phải về quê gấp, tình cảnh cấp bách khiến tôi mới ngộ ra rằng mình không có điểm tựa nào bám víu, như húc đầu vào bức tường. Các con sẽ nhờ ai chăm sóc, rồi còn việc học hành, trong khi hai con còn quá nhỏ và không muốn đi ở nhờ nhà ai. Lịch tham gia các hoạt động hè lại dày đặc và rắc rối khó nhớ.
 
Tôi gặp nhiều bạn 8x, 9x, không hài lòng là ly hôn. Giận là ly hôn. Ừ, có thể sau ly hôn, cuộc sống riêng của bạn sẽ thoải mái hơn. Nhưng còn con? Đừng vội vã bạn ạ! Hãy chỉ quyết định ly hôn khi tâm bạn hoàn toàn hết nóng giận. Hãy chỉ ly hôn khi biết con mình sẽ ổn.
 
Bởi vì, thường những gì ta đang có, đang thoải mái, là ta hay quên nó, không cảm thấy nó tồn tại. Như khi tim, gan, thận mình khỏe, mình không nhớ rằng nó đang ở đó và đang làm việc. Dù chồng bạn có thể rất tệ, nhưng gửi con cho chồng bạn sẽ yên tâm hơn gửi cho giúp việc hoặc xe ôm hoặc hàng xóm.
 
Nhiều năm nay, hầu hết mọi cuộc gặp gỡ, họp hành từ 3, 4 g chiều trở đi là tôi từ chối. Mặc cơ hội đó rất tốt, rất quan trọng... nhưng tôi vẫn quyết định bỏ. Vì đó là giờ tôi chuẩn bị đi đón con, giờ nấu ăn chiều, giờ gà lên chuồng, nhất là khi chuồng chỉ có một mẹ. Tôi không muốn các con bơ vơ.
 
Nếu bạn một mình nuôi hai con, nhìn cũng chỉ như một cặp vợ chồng nuôi bốn đứa. Nhưng khác là bạn sẽ không có quyền trợ giúp, bạn không được nghỉ, thậm chí không bao giờ được phép ốm. Và... khác ở cảm giác của những đứa con.
 
Tôi không biết cách nào là đúng. Một mặt, tôi vẫn ráng cho các con tới chơi những gia đình hạnh phúc, vợ chồng con cái chăm sóc, yêu thương nhau. Tôi muốn các con hiểu rằng trên đời này vẫn có những người đàn ông rất tốt và tình yêu lứa đôi vẫn có thể bền vững. Nhưng mặt khác tôi lại muốn che hết lại những thứ đủ đầy, để hai nàng ấy không biết mình đang thiếu. Tôi không muốn các con nhìn thấy những người bố ngọt ngào chăm sóc con gái họ.
 
Nhân một chuyến công tác ở Úc, nhìn thấy ông bố đạp xe trên triền đồi dọc bờ biển cùng với cô con gái, tôi chụp hình họ mà mắt cứ nhòe đi. Thỉnh thoảng, có lúc ngồi trong nhà hàng, có lúc đang đi trên đường, không vì chói mắt đâu, nhưng tôi lấy kính đen ra đeo, để không ai biết “bụi lại rơi vào mắt”.
 
Tôi nghe hàng ngàn trường hợp sau ly hôn ông bố hoàn toàn biến mất, để mặc cho một mình mẹ xoay xở, một mình con đương đầu. Có nơi nào chế tạo ra loại thuốc để người ba uống vào để có trách nhiệm với con sau ly hôn không? Có thuốc nào để ba nghe được bé con nói rằng: “Ba ơi, con đói trong tim nè. Tim con đang rất đói.”
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Ruộng đồng sót lại (15/11/2018)
    Ký ức xe thổ mộ (12/11/2018)
    Bài học từ tình yêu thiên nhiên của những đứa trẻ (11/11/2018)
    Một cái nhìn về tính tự giác của người Nhật Bản (10/11/2018)
    Những ô cửa sổ (07/11/2018)
    Cần lắm một cơ chế “xin từ chức” (06/11/2018)
    Vì sao cây xanh là tri kỷ của chúng ta? (31/10/2018)
    Rong chơi với tuổi già (30/10/2018)
    Lênh đênh trên đỉnh đại vực (28/10/2018)
    Khu vườn tuổi nhỏ (25/10/2018)
    Nhân chi sơ tính bản… gian (24/10/2018)
    DJ nữ: Thời thượng và cạm bẫy (23/10/2018)
    17 lời khuyên của thiền sư Kodo Sawaki (22/10/2018)
    Chuyện về cái chết của những con chó (21/10/2018)
    Ngày mai thần Chết gọi tên ai… (20/10/2018)
    Một mình thì không làm được gì… (19/10/2018)

Các bài viết cũ:
    Vị ngọt cuộc sống (17/10/2018)
    Món nợ… cuộc đời (16/10/2018)
    Khi con người hư hỏng… (15/10/2018)
    Má đi hội thảo (14/10/2018)
    Những đôi dép khuyết tật (13/10/2018)
    Vườn rau bên phố (11/10/2018)
    Đậm đà nước vối quê (10/10/2018)
    Đừng để người già cô đơn (09/10/2018)
    Chuyện buồn về sự phân biệt giàu nghèo ở học sinh (08/10/2018)
    Những dòng sông chết dần trong phố (07/10/2018)
    Châu chấu rang và mẹ (06/10/2018)
    "Xin lỗi, mình câm", tin nhắn của tài xế Grab khiến chàng trai lặng người (04/10/2018)
    Cân nhắc khi nhà còn nghèo (02/10/2018)
    Xin cảm ơn thành phố có công viên (01/10/2018)
    Tô canh của mẹ (30/09/2018)
    Vô chấp – một rường cột của triết lý Phật giáo (29/09/2018)
    Giới hạn nào cho lòng tham của con người? (27/09/2018)
    “Vắc xin” khen - chê (25/09/2018)
    Nhớ mùa trăng tuổi thơ (24/09/2018)
    Chuyện ăn thịt chó (23/09/2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Người về hay đi - Truyện ngắn của Ái Duy


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 125445807.