Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Nghị sĩ Philippines đòi làm rõ với TQ
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
VIETNAM'S CULTURE
    Tin Thế Giới
“Tình bạn” giữa Nga và Thổ Nhĩ Kỳ
    Tin Việt Nam
Thủ tướng Pháp thăm chính thức Việt Nam với 3 mục tiêu then chốt
    Tin Cộng Đồng
Hai miền Triều Tiên tổ chức đoàn tụ cho những gia đình ly tán
    Tin Hoa Kỳ
Con gái ông Trump đối mặt điều tra
    Văn Nghệ
Vì sao tranh mỹ thuật đắt thế?
    Điện Ảnh
'Fantastic Beasts 2': Màn trình diễn hoàn hảo của Johnny Depp
    Âm Nhạc
Mang nhạc hàn lâm đến với công chúng trẻ
    Văn Học
Nỗi buồn chiến tranh hay phía tây không có gì lạ

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Tâm lý - Xã hội
Ngày mai thần Chết gọi tên ai…
Kết thúc buổi học chiều cuối tuần, các em học sinh lớp 6 ở Châu Thành, Long An đi ra cổng trường về nhà. Lớp học tan sớm hơn thường lệ, vốn mang lại niềm hân hoan thường ngày, lại là điểm khởi đầu cho tai họa đang ập tới. Chờ các em ngoài cổng không phải là ba mẹ, mà là sợi dây điện trung thế thõng xuống vũng nước tạo ra bởi cơn mưa cuối mùa. Sự kết hợp đó trở thành cạm bẫy chết người: sáu em bị điện giật, trong đó hai em tử vong.

 

Hiện trường vụ tai nạn. Ảnh: vov.vn
 
Buổi sáng các con đi học còn là những đứa trẻ vô tư, buổi chiều về các con chỉ còn là tấm thân bất động. Có lẽ ai trong chúng ta cũng sẽ thấu hiểu được nỗi đau của ba mẹ các em trong hoàn cảnh đó.
 
Những cái chết thương tâm vậy, buồn thay, không phải là hiếm. Cách đây hơn một tháng, một người phụ nữ ở Hà Nội bị một thanh sắt từ công trình xây dựng rơi trúng, tử vong tại chỗ. Cô chết trên đường đi làm về, trên một trong những con phố đông đúc nhất phía Tây Hà Nội. Là một trong hai thành phố được coi là hiện đại nhất Việt Nam, nhưng không ít công trình xây dựng ở đây như được làm ở chỗ không người. Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh chiếc taxi bẹp dúm dưới hàng chục tấn sắt thép, khi công trình đường sắt trên cao Cát Linh - Hà Đông bị sập giàn giáo bốn năm về trước. Sẽ ra sao nếu đúng thời điểm đó, chiếc xe của bạn lại đi dưới cái bẫy khổng lồ đó chứ không phải chiếc taxi thiếu may mắn kia?
 
Tất nhiên, sống chết nhiều khi là vấn đề may rủi. Nếu ai từng xem series phim “Điểm đến cuối cùng” (Final Destination) chắc cũng biết đến những cái chết bất đắc kỳ tử, dù cẩn thận thế nào cũng không thể tránh khỏi. Thế giới vẫn ghi nhận những trường hợp vô tình bị đạn bắn chỉ thiên rơi trúng đầu mỗi năm. 
 
Nhưng có những cái chết - như của hai em học sinh Long An hay người phụ nữ ở Hà Nội - hoàn toàn không phải là lỗi của số phận. Những bi kịch đó có thể tránh được nếu người ta không cẩu thả trong xây dựng, không vô trách nhiệm với nhiệm vụ của mình, và giám sát chặt chẽ những hoạt động tiềm ẩn nguy cơ cao.
 
Và có lẽ là cả mỗi người trong chúng ta, những người may mắn không bị điện giật chết hay thanh sắt rơi trúng đầu, cũng có một phần lỗi. Đã bao lần chúng ta bàng quan trước cái xấu, không dám lên tiếng trước những tiêu cực, hay bênh vực điều thiện, bởi lo ngại động đến nồi cơm của mình? 
 
Sự thành công về mặt kinh tế của công cuộc Đổi mới giúp hàng chục triệu người thoát nghèo, và một nhóm nhỏ cá nhân trở nên giàu có. Nhưng mọi đồng tiền đều có hai mặt. Sự dư dả về vật chất khiến mỗi người đều có nhiều thứ để mất hơn khi lên tiếng. Cùng với đó, nền kinh tế thị trường nở rộ trong một khung thể chế chưa hoàn thiện cũng dẫn đến nhiều vấn đề tiêu cực liên quan đến chủ nghĩa thân hữu, tính minh bạch, và vấn nạn tham nhũng.
 
Một số vấn đề trong số đó ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng của chúng ta, như: lơ là trong công tác quản lý xây dựng ở các thành phố lớn. Một số là chủ đề khiến mọi người bức xúc khi uống cà phê đọc báo mỗi sáng: con đường cao tốc 34.000 tỉ đồng ở miền Trung đi chưa được một tháng đã hỏng. Phần còn lại là những câu chuyện ảnh hưởng gián tiếp - nhưng lâu dài - đến không chỉ đời sống của mỗi cá nhân, mà là con cháu của họ.
 
Điểm khó của việc lên tiếng là vấn đề “hành động tập thể”. Có lẽ mỗi cá nhân không được hưởng lợi gì nhiều từ việc lên tiếng trước tiêu cực, thậm chí còn rước họa vào thân. Khi thầy giáo Đỗ Việt Khoa lên tiếng trước tiêu cực trong thi cử ở địa phương mình hơn 10 năm trước, có lẽ ông không ngờ hành động dũng cảm đó khiến ông vừa mất nghề lại vừa chịu vô vàn áp lực trong cuộc sống về sau. Điều này khiến tất cả đều ngần ngại: tại sao lại phải “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng”?
 
Có lẽ khó tìm ra lý lẽ kinh tế thuyết phục để cổ xúy cho tinh thần vị cộng đồng. Nhưng nếu xét trên khía cạnh công dân, và lợi ích sau cùng về dài hạn, nếu mỗi người dân không phản ứng, thì môi trường sống của tất cả sẽ bị tha hóa dần đi. Nhà phân tâm học Sigmon Freud từng nhận xét, khi cộng đồng không còn biết phản ứng thì cái xấu sẽ nổi lên, con người dễ phạm phải điều ác, dối trá, man rợ với nhau thậm chí ở cả những nền văn minh tiên tiến nhất.
 
Những đứa trẻ không may ở Long An, người phụ nữ chết tức tưởi ở Hà Nội, những bệnh nhân qua đời vì bệnh viện tắc trách ngày hôm nay có thể không phải là bạn hay người thân của bạn. Nhưng chúng ta sẽ không biết được vị thần bất công gõ cửa nhà mình vào lúc nào. Cách “bảo hiểm” tốt nhất cho sự an toàn của chính mình, bởi vậy, là lên tiếng với những mối nguy của cộng đồng - dù là hiện hữu hay tiềm ẩn. Một xã hội văn minh và an toàn cần nhiều hơn tiếng nói của người dân, hơn là sự im lặng của sợ hãi.
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    “Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!” (21/11/2018)
    Những mái nhà xưa (20/11/2018)
    Kính trọng, thương mến thầy cô giáo (19/11/2018)
    Về sự im lặng đau đớn của những ‘người tốt’ (18/11/2018)
    Ruộng đồng sót lại (15/11/2018)
    Ký ức xe thổ mộ (12/11/2018)
    Bài học từ tình yêu thiên nhiên của những đứa trẻ (11/11/2018)
    Một cái nhìn về tính tự giác của người Nhật Bản (10/11/2018)
    Những ô cửa sổ (07/11/2018)
    Cần lắm một cơ chế “xin từ chức” (06/11/2018)
    Vì sao cây xanh là tri kỷ của chúng ta? (31/10/2018)
    Rong chơi với tuổi già (30/10/2018)
    Lênh đênh trên đỉnh đại vực (28/10/2018)
    Khu vườn tuổi nhỏ (25/10/2018)
    Nhân chi sơ tính bản… gian (24/10/2018)
    DJ nữ: Thời thượng và cạm bẫy (23/10/2018)
    17 lời khuyên của thiền sư Kodo Sawaki (22/10/2018)
    Chuyện về cái chết của những con chó (21/10/2018)

Các bài viết cũ:
    Một mình thì không làm được gì… (19/10/2018)
    Thuốc "trách nhiệm" (18/10/2018)
    Vị ngọt cuộc sống (17/10/2018)
    Món nợ… cuộc đời (16/10/2018)
    Khi con người hư hỏng… (15/10/2018)
    Má đi hội thảo (14/10/2018)
    Những đôi dép khuyết tật (13/10/2018)
    Vườn rau bên phố (11/10/2018)
    Đậm đà nước vối quê (10/10/2018)
    Đừng để người già cô đơn (09/10/2018)
    Chuyện buồn về sự phân biệt giàu nghèo ở học sinh (08/10/2018)
    Những dòng sông chết dần trong phố (07/10/2018)
    Châu chấu rang và mẹ (06/10/2018)
    "Xin lỗi, mình câm", tin nhắn của tài xế Grab khiến chàng trai lặng người (04/10/2018)
    Cân nhắc khi nhà còn nghèo (02/10/2018)
    Xin cảm ơn thành phố có công viên (01/10/2018)
    Tô canh của mẹ (30/09/2018)
    Vô chấp – một rường cột của triết lý Phật giáo (29/09/2018)
    Giới hạn nào cho lòng tham của con người? (27/09/2018)
    “Vắc xin” khen - chê (25/09/2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Người về hay đi - Truyện ngắn của Ái Duy


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn







 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập :