Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Phản bác Trung Quốc, Philippines khẳng định tàu Việt Nam cứu ngư dân
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
Ngất ngây sắc tím hoa thàn mát ở Sơn Trà
    Tin Thế Giới
Thổ Nhĩ Kỳ dọa đáp trả nếu bị Mỹ cấm vận vì hợp đồng S-400
    Tin Việt Nam
Mỹ đang đàm phán chuyển thêm tàu tuần duyên cho Việt Nam
    Tin Cộng Đồng
Các nước đua nhau ‘đánh đắm’ máy bay làm điểm du lịch lặn biển
    Tin Hoa Kỳ
Mỹ điều thêm tàu chiến tới gần Iran
    Văn Nghệ
Bức họa Dorian Gray: ma quái, lãng mạn và đầy ám ảnh
    Điện Ảnh
Vụ thảm sát ở New Zealand được dựng thành phim
    Âm Nhạc
Huế tìm khu đất thích hợp đặt mộ phần nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
    Văn Học
CON AC MONG MY (4)

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Tâm lý - Xã hội
Rong chơi với tuổi già
Ba mẹ tôi hay nói, tuổi già như “con cá nằm trên thớt”, phải ngồi một chỗ, đâu có còn tung tẩy tự do như hồi xưa. Mà tính ra, ba mẹ tôi “ngồi một chỗ” thiệt! Khoảng 15 năm nay, ngoại trừ những lần đi khám sức khỏe, chữa bệnh hay vài dịp đặc biệt như về quê viếng mộ tổ tiên, đi dự đám tiệc lớn của họ hàng, gần như ông bà không ra khỏi nhà.

 

“Già rồi tay chân vụng về, mắt mờ, lỗ tai nghễnh ngãng, đi người ta cười”, mẹ thường trả lời như thế khi con cháu rủ đi du lịch hay đơn giản chỉ là ra nhà hàng làm một bữa cuối tuần với đại gia đình.
 
Hai cụ đã ngoài 80, mắc một số bệnh của người già như cao huyết áp, tiểu đường..., nhưng bệnh tình chỉ mới trở nặng trong vài ba năm nay. Trước đó, ông bà rất tráng kiện, việc ăn uống, sinh hoạt đều bình thường. Thậm chí, bà còn xỏ kim giúp cô con gái lớn, tức chị gái tôi, mỗi khi chị cần khâu vá lặt vặt trong nhà. Lũ cháu chắt thường hay lấy chuyện này để chọc quê mấy ông cậu, bà dì của chúng, những người mới chỉ ở tuổi trung niên thôi mà mắt mũi đã kèm nhèm.
 
Tuy nhiên, sự tráng kiện về thể chất và dư dả về tiền bạc không giúp gì nhiều cho ông bà trong việc tận hưởng cuộc sống. Có lẽ, do thói quen đếm số tuổi mà mình có và tự gắn vào đó những chuyện “nên làm”, “không nên làm” theo suy nghĩ cũ nên ông bà gần như lệ thuộc hoàn toàn vào con cháu.
 
Hai cụ quan niệm, tuổi già vui hay không là nhờ vào con cháu. Thế nên, mỗi khi nằm viện là ông bà muốn 5 đứa con cùng hơn chục đứa cháu phải liên tục tập hợp trong phòng bệnh để thấy mình được quan tâm. Lỡ đứa nào vài ba ngày chưa thấy mặt là ông bà giận dỗi, cho rằng con cháu thờ ơ.
 
Mấy đứa cháu trong nhà hay nói với nhau, ngán nhất câu “ăn gì cũng được” của ông bà vì mỗi lần như thế là tụi nhỏ phải căng đầu nghĩ coi mua thứ gì, nấu món gì cho hợp ý. Nhưng kết quả cuối cùng thì thường không như ý muốn vì đâu ai biết bữa đó ông bà thực sự muốn ăn gì.
 
Cả nhà hay “dụ” ông bà đi ra ngoài, đi du lịch, bằng cách rù rì kể những câu chuyện chẳng hạn chuyện nhiều cụ già ở nước ngoài dù phải kè kè bình dưỡng khí vẫn ra công viên thư thái ngắm hoa, tận hưởng không khí trong lành; có những cặp đôi lớn tuổi, chân yếu phải dùng gậy để đi lại nhưng vẫn ung dung lên du thuyền chu du đây đó; hay có những người khỏe hơn nhờ đi học các lớp dưỡng sinh, học những điệu nhảy nhẹ nhàng, đi biển nghỉ ngơi...
 
“Già rồi ham hố nhảy nhót chi, lỡ té gãy tay chân người ta lại cười cho xấu mặt”, ông bà thường trả lời như thế sau những màn “dụ dỗ”. Tuổi tác cùng những định kiến về tuổi tác vô tình đã trở thành sợi dây cột chặt ông bà vào căn nhà và chiếc ti vi hàng chục năm dài.
 
Cũng gần như ngang độ tuổi và có cùng điều kiện sống nhưng ông chú của tôi và cậu mợ bên chồng tôi lại khác. Cậu mợ tận hưởng thời gian rảnh rỗi của tuổi già một cách tối đa. Thời gian trong tuần được chia ra để đi tán gẫu với bạn bè, đi bơi và đạp xe đạp chậm... vì cho rằng mấy môn này tốt cho xương khớp của người lớn tuổi. Mấy đứa con cháu chúng tôi thường rất thoải mái vào mỗi kỳ giỗ chạp vì chẳng bao giờ bị mắng nếu lỡ bận quá không về kịp ngày cúng giỗ; nếu ngày giỗ đúng vào ngày làm việc thì ông bà sẽ thắp hương tưởng nhớ tổ tiên rồi chờ đến cuối tuần mới cùng con cháu làm bữa cơm sum họp. Thỉnh thoảng, ông bà tự mua tour đi du lịch với nhau để “ra bên ngoài cho biết”.
 
Ông chú 90 tuổi cũng có cách sống tương tự. Cụ sống cùng con trai ở Thái Nguyên nhưng vẫn thường đi Sài Gòn, Hà Nội, Hà Tĩnh, Đồng Nai... để thăm con cái, họ hàng và kết hợp đi du lịch. Con cháu thu xếp được ngày nghỉ thì về quê đón, không thì chỉ cần sắp xếp người đưa đón ở sân bay, nhà ga là ông cụ vui vẻ lên đường. Trong ba lô hay trên đầu giường của ông lúc nào cũng có sẵn những loại thuốc cần thiết cùng ghi chú về liều lượng, giờ giấc uống thuốc, để dùng trong các chuyến đi và phòng khi có chuyện thì các cháu nhỏ cũng biết cách để mà sử dụng.
 
Có lần bà chị tôi đùa, ông chú già rồi mà “gân” thiệt, có đến 2 cái stent trong tim còn nội tạng thì thứ gì cũng đã “hết hạn bảo hành” rồi mà vẫn tươi roi rói. Tôi nhớ ông cụ trả lời: “Già rồi thì bệnh thôi. Bệnh nhiều thì vô bệnh viện, bệnh ít thì ở nhà uống thuốc, khỏe thì đi chơi. Mình phải tự vui trước thì mới khỏe chứ ngồi mà chờ người khác làm cho mình vui thì mệt lắm đó con”.
 
Chắc hẳn, tuổi già của cụ thong dong là nhờ vào lối nghĩ đó. 
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Người Nhật sắp phải trả phí để xài túi nylon (16-06-2019)
    Vợ sinh con, nguy cơ đàn ông tự tử tăng 20 lần (10-06-2019)
    Gian lận thi cử: Cơ hội sửa sang nỗi xấu hổ (24-04-2019)
    Mới sáng sớm mở máy là... chửi (20-04-2019)
    Từ 'giang hồ mạng' đến 'kền kền' ở đám tang (11-04-2019)
    Giới trẻ và sự hâm mộ thần tượng mù quáng (06-04-2019)
    'Những hành vi thiếu văn hóa đạo đức có phải vấn đề báo động không?' (02-04-2019)
    Triệu phú không phải là người có cuộc sống giàu có (18-03-2019)
    Phép thử từ xe máy (16-03-2019)
    Nước mắm, ôi sao tuyệt thế! (12-03-2019)
    Sống chậm cuối tuần: Nhớ bữa cơm 'nhiều rau' (09-03-2019)
    “Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!” (21-11-2018)
    Những mái nhà xưa (20-11-2018)
    Kính trọng, thương mến thầy cô giáo (19-11-2018)
    Về sự im lặng đau đớn của những ‘người tốt’ (17-11-2018)
    Ruộng đồng sót lại (14-11-2018)
    Ký ức xe thổ mộ (12-11-2018)
    Bài học từ tình yêu thiên nhiên của những đứa trẻ (11-11-2018)
    Một cái nhìn về tính tự giác của người Nhật Bản (10-11-2018)
    Những ô cửa sổ (07-11-2018)

Các bài viết cũ:
    Lênh đênh trên đỉnh đại vực (28-10-2018)
    Khu vườn tuổi nhỏ (25-10-2018)
    Nhân chi sơ tính bản… gian (24-10-2018)
    DJ nữ: Thời thượng và cạm bẫy (23-10-2018)
    17 lời khuyên của thiền sư Kodo Sawaki (22-10-2018)
    Chuyện về cái chết của những con chó (20-10-2018)
    Ngày mai thần Chết gọi tên ai… (19-10-2018)
    Một mình thì không làm được gì… (19-10-2018)
    Thuốc "trách nhiệm" (17-10-2018)
    Vị ngọt cuộc sống (16-10-2018)
    Món nợ… cuộc đời (16-10-2018)
    Khi con người hư hỏng… (15-10-2018)
    Má đi hội thảo (13-10-2018)
    Những đôi dép khuyết tật (13-10-2018)
    Vườn rau bên phố (11-10-2018)
    Đậm đà nước vối quê (09-10-2018)
    Đừng để người già cô đơn (09-10-2018)
    Chuyện buồn về sự phân biệt giàu nghèo ở học sinh (08-10-2018)
    Những dòng sông chết dần trong phố (07-10-2018)
    Châu chấu rang và mẹ (06-10-2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
MÀU NƯỚC MẮT


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 126159015.