Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Nghị sĩ Philippines đòi làm rõ với TQ
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
VIETNAM'S CULTURE
    Tin Thế Giới
“Tình bạn” giữa Nga và Thổ Nhĩ Kỳ
    Tin Việt Nam
Thủ tướng Pháp thăm chính thức Việt Nam với 3 mục tiêu then chốt
    Tin Cộng Đồng
Hai miền Triều Tiên tổ chức đoàn tụ cho những gia đình ly tán
    Tin Hoa Kỳ
Con gái ông Trump đối mặt điều tra
    Văn Nghệ
Vì sao tranh mỹ thuật đắt thế?
    Điện Ảnh
'Fantastic Beasts 2': Màn trình diễn hoàn hảo của Johnny Depp
    Âm Nhạc
Mang nhạc hàn lâm đến với công chúng trẻ
    Văn Học
Nỗi buồn chiến tranh hay phía tây không có gì lạ

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Tâm lý - Xã hội
Ký ức xe thổ mộ
Hơn 40 năm tôi mới có dịp nghe lại tiếng vó ngựa khua lốp cốp, tiếng lục lạc leng keng trên cổ những con ngựa đang rong ruổi trên những nẻo đường cù lao Thới Sơn (Tiền Giang). Những chiếc xe ngựa đẹp mắt, bóng loáng đưa du khách thong dong dạo chơi để cảm nhận sự yên bình, thư thái, tạm quên bao lo toan khó nhọc trong cuộc sống bộn bề.

 

Ký ức như những thước phim dĩ vãng êm đềm đưa tôi về tuổi thơ ngày xưa. Hồi đó, quê tôi miệt Giồng Luông (nay là xã Đại Điền, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre) đi đâu cũng bắt gặp hình ảnh những chiếc xe ngựa thân thương. Xe ngựa giúp người đi chợ. Xe ngựa chuyên chở hàng hóa, lúa thóc, rơm rạ. Xe ngựa còn được dùng trong việc tổ chức tang, ma, hiếu, hỉ…
 
Nhà tôi xưa có một cỗ xe ngựa do ông nội tôi cầm “nài”. Nội kể, xe ngựa có mặt ở bên Tàu từ lâu lắm. Mỗi xe có một hoặc hai con ngựa. Mỗi bánh xe có 10 đến 12 chiếc căm bằng gỗ quý. Thành xe thường làm bằng gỗ cẩm lai, gõ đỏ, căm xe, nên càng sử dụng lâu càng bóng ngời. Trên thành xe có lắp mui cong để che nắng, che mưa nên có vùng gọi là xe thổ mộ, vì cái mui có hình dạng như ngôi mộ xưa bằng đất (?). Sau này quê tôi không còn gắn mui mà chỉ để trống để chuyên chở được nhiều hơn.
 
Nhớ lắm những khi nhìn ngựa đang ăn cỏ hay uống nước cám, chúng tôi thường nhổ những cọng lông đuôi ngựa để thắt vòng đi câu cá kèo. Có hai điều đã mấy mươi năm trôi qua nhưng tôi vẫn chưa thể lý giải được là vì sao lông đuôi ngựa lại câu cá kèo hiệu quả vô cùng. Hai là vì sao quanh năm ngựa không biết nằm ngủ như bao loài động vật khác. Nội tôi kể, nếu ngựa mà nằm thì chúng đã bị bệnh. Điều rất lạ là trí nhớ của chúng tuyệt vời. Đã đi một lần là chúng sẽ nhớ đường quay về, bởi vậy mà dân gian mới có câu “ngựa quen đường cũ”.
 
Nhớ lắm những ngày Tết, tôi thường theo nội đưa rước khách đi chợ quê từ khoảng 2 giờ khuya đến chiều hôm sau. Vất vả nhưng bù lại thu nhập cũng khá. Hàng hóa chuyên chở lỉnh kỉnh như các chậu bông vạn thọ, hướng dương, bông giấy, thịt heo, rượu trắng, bánh trái các loại... Có năm đang vận chuyển trên đường thì trời bỗng mưa đột ngột làm hàng hóa và người ướt sũng vì không mang theo bạt che mưa. Lần khác xe bị gãy nhíp thình lình khiến hàng hóa văng ra lăn lóc trên đường làng. Nội tôi phải bồi thường thiệt hại, khiến năm đó gia đình ăn Tết mất vui.
 
Mỗi khi rảnh rỗi chờ khách và hàng hóa, nội tôi thường đánh xe đậu dưới tàn cây da to lớn trước cổng đình làng. Ông thường trải chiếu trên thùng xe và bảo tôi ngủ lấy sức trong lúc ông thì thầm kể nhiều câu chuyện đời xưa hấp dẫn, dễ nhớ, lâu quên, như Công Dã Tràng, Phạm Công - Cúc Hoa, Cây tre trăm đốt, sự tích Quan Âm Thị Kính…
 
Sau mỗi chuyến đi trở về, tôi thường làm nhiệm vụ “quần” ngựa bằng cách dẫn chúng đi xung quanh sân nhà trước khi cho ăn cỏ ống, cỏ mật và uống nước cám. Mỗi dịp Tết ông cháu tôi hành nghề liên tục đến chiều ba mươi mới thôi. Khoảng mùng 4 là đã xuất hành trở lại, nhưng chỉ có ông tôi “cầm tài” vì anh em tôi vẫn mê chơi ngày tết.
 
Bây giờ xe ngựa quê tôi hầu như giải nghệ bởi sự xuất hiện của rất nhiều xe khách, xe tải, taxi , xe ôm… vừa nhanh vừa tiện lợi. Đó cũng là quy luật tất nhiên. Nhưng mỗi lần về quê đón Tết tôi lại miên man nhớ về những chiếc xe ngựa xa xưa, nhớ tiếng hô “ngọ…ngọ…” mỗi khi thúc cương, nhớ tiếng lục lạc reo vui, nhớ tiếng vó ngựa khua lốp cốp trên đường làng... 
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    “Tránh đừng đụng vào cây, mùa lá rụng!” (21/11/2018)
    Những mái nhà xưa (20/11/2018)
    Kính trọng, thương mến thầy cô giáo (19/11/2018)
    Về sự im lặng đau đớn của những ‘người tốt’ (18/11/2018)
    Ruộng đồng sót lại (15/11/2018)

Các bài viết cũ:
    Bài học từ tình yêu thiên nhiên của những đứa trẻ (11/11/2018)
    Một cái nhìn về tính tự giác của người Nhật Bản (10/11/2018)
    Những ô cửa sổ (07/11/2018)
    Cần lắm một cơ chế “xin từ chức” (06/11/2018)
    Vì sao cây xanh là tri kỷ của chúng ta? (31/10/2018)
    Rong chơi với tuổi già (30/10/2018)
    Lênh đênh trên đỉnh đại vực (28/10/2018)
    Khu vườn tuổi nhỏ (25/10/2018)
    Nhân chi sơ tính bản… gian (24/10/2018)
    DJ nữ: Thời thượng và cạm bẫy (23/10/2018)
    17 lời khuyên của thiền sư Kodo Sawaki (22/10/2018)
    Chuyện về cái chết của những con chó (21/10/2018)
    Ngày mai thần Chết gọi tên ai… (20/10/2018)
    Một mình thì không làm được gì… (19/10/2018)
    Thuốc "trách nhiệm" (18/10/2018)
    Vị ngọt cuộc sống (17/10/2018)
    Món nợ… cuộc đời (16/10/2018)
    Khi con người hư hỏng… (15/10/2018)
    Má đi hội thảo (14/10/2018)
    Những đôi dép khuyết tật (13/10/2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Người về hay đi - Truyện ngắn của Ái Duy


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn







 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập :