Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Mỹ muốn hợp tác với Ấn Độ duy trì tự do hàng hải ở Biển Đông
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
Mướt mắt với sắc màu vụ mùa ngắm từ đỉnh Núi Sam
    Tin Thế Giới
Đại sứ Ngô Hướng Nam: Úc có lợi ích khi đảm bảo tự do hàng hải ở Biển Đông
    Tin Việt Nam
'Việt Nam là một nước độc lập, có sự tự chủ mạnh mẽ'
    Tin Cộng Đồng
Xe chở du khách Trung Quốc gặp nạn ở Lào, ít nhất 13 người chết
    Tin Hoa Kỳ
Bác bỏ phát ngôn của Trung Quốc nói tàu Hải Dương 8 hoạt động trong vùng biển nước này
    Văn Nghệ
Phát hành 60.000 bản Mắt biếc của Nguyễn Nhật Ánh với diện mạo mới
    Điện Ảnh
Fan sốc khi nghe tin Disney loại Người Nhện khỏi vũ trụ Marvel
    Âm Nhạc
Hoàng Thùy Linh mang cả dàn 'anh hùng hào kiệt' vào MV 'Tứ Phủ'
    Văn Học
Truyện ngắn của Hồ Anh Thái: Chỗ ngồi

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Truyện Ngắn
TÂM SỰ BÁC SỸ
Mà kể cũng lạ. Chúng ta chỉ tìm đến nhau khi cần thôi, đúng không?

19 giờ đêm vào nhận trực. Chưa kịp khoác áo blouse đã có một ca vào cấp cứu do phù phổi cấp trên nền tăng huyết áp, bệnh thận mạn giai đoạn cuối nhưng trưa nay vẫn nhậu vài chai với bạn bè.

Tiếc rằng, khi bệnh nhân lên cơn nguy kịch không có bạn bè nào đưa đi cấp cứu. Và khi bệnh nhân nằm viện, ỉa chây đái lì không bạn bè nào chăm sóc nuôi dưỡng. Tiếc thì tiếc vậy thôi, chứ nhìn bệnh án nhập viện liên tục của bệnh nhân là hiểu. Có những thứ không dễ gì buông tay được.

19 giờ 30 phút, lại tiếp nhận một ca nữ, suy nút xoang, đã đặt máy tạo nhịp, suy tim, huyết áp luôn ở ngưỡng thấp 90/60 hay 80/50 mmHg ... Ca này đến sau khi ăn tô bún riêu bỏ nhiều mắm ruốc. Đau bụng dữ dội, sốt lạnh run, tiêu phân lỏng liên tục. Tìm ra vein để truyền nước đúng là cả kì công. Mình hỏi tiền căn thì người nhà cứ ú ớ không rõ không hay. Đến lúc viết tờ khai nhập viện cả khoa mới bật ngửa. Con ruột mà không biết ngày tháng năm sinh của mẹ.

20 giờ tiếp tục nhận bệnh. Bệnh nhân nữ 80 tuổi được đưa đến trong tình trạng bức rức, khó thở. Người bà ta nồng nặc mùi khai. Mở cái tã giấy để đặt sonde theo dõi nước tiểu ... cả phòng ngộp thở. Tã giấy ba ngày chưa thay. Vùng kín sưng tấy đỏ, hôi và có nhiều ổ mủ. Bà có 8 người con, đang ở chung với 5 đứa trong căn nhà nhỏ nằm trong ngõ hẻm chằng chịt quận 3.

Mình đã từng đi qua khu vực này, chạy ngoằn nghèo cả 15 phút mới thoát ra được. Nhà nhỏ. Đồ đạc nhiều. Người đông. Nên họ chen hết ra đường mà thở.

Hồi trước mình sẽ trách người ta sao để mẹ cha như thế. Nhưng càng lớn lên càng hiểu.

Như hôm trước mình gặp lại hai người con của bệnh nhân An, họ nói: Ba mất thì buồn nhưng nhẹ gánh lắm bác sĩ. 7 năm nay, tôi và chị tôi, cứ thay phiên nhau chăm sóc ông già. Hết vào viện rồi ra viện. Hết viêm phổi rồi đến loét mông do tì đè. Vết loét ngày càng rộng, chữa hoài không dứt. Ổng bị tai biến bị ung thư ... nằm một chỗ. Khi ổng mất ngỡ ngàng ... chị em tôi cũng đã 60. Có đi đâu được đâu. Có ăn gì ngon được đâu.

- Thì hồi đó, hai cô còn nhỏ, ổng nuôi hai cô y như vậy đó.

- Tụi tôi đâu có nói gì đâu. Chỉ là mừng. Mừng cho ổng hết nợ trần gian. Mừng cho mình vừa trả xong nợ!

Hoá ra ở những nước phát triển như Mỹ, Châu Âu ... viện dưỡng lão là cứu cánh cho biết bao con người. Ở đó người già được chăm sóc, được điều trị, được trợ giúp rất nhiều.... Con cái mỗi tháng hay mỗi năm, nếu nhớ thì ghé thăm. Việt Nam, con cái mà đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão được xem như là bất hiếu.

21 giờ lại cấp cứu. Ba ca liên tục. Một ca uống rượu say chạy xe bị chấn thương sọ não, nằm hôn mê không biết do rượu hay do chấn thương. Kết quả CT scan máu tụ ngoài màng cứng lượng lớn. Chuyển bệnh viện Chợ Rẫy khẩn. Không thân nhân. Không bạn bè.

Tự nhiên mình nghĩ: Không biết Chợ Rẫy có cứu được không với bệnh cảnh như vầy?

Tiếc là rất ít kênh truyền thông truyền hình trực tiếp để mọi người xem một ca mổ sọ cầm máu, giải áp cho não.

Bác sĩ ngoại thần kinh sẽ cầm mũi khoan y khoa, y như mũi khoan tường, khoan 4 lỗ hay hơn trên sọ. Sau đó dùng lưỡi cưa cưa sọ. Rồi gắp nắp sọ ra đem gửi đông. Máu phụt ra thành vòi nhanh chóng được bác sĩ đưa dao điện tới. Xèo ... xèo ... mùi thịt nướng. Mùi máu. Mùi tử vong.

Người ta nói: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ là vậy. Mà dù có thấy quan tài chắc gì đổ lệ. Khi mệt mỏi nằm viện chúng ta hay hứa sẽ sống khác hơn, nhưng khi cơ thể khoẻ mạnh, chúng ta lại quên ngay lời hứa đó.

Hay ca còn lại bệnh nhân tự biết mình bị rối loạn tiền đình, thường xuyên chóng mặt nhập viện. Bác sĩ có khuyên tập thể dục, ngủ đủ giấc, tránh căng thẳng, theo dõi huyết áp đều ... nhưng nào chịu nghe.

Để rồi khi tới bệnh viện giãy nãy lên đòi về do nhà neo người, có con nhỏ.

Ủa, bác sĩ chỉ giúp bệnh nhân điều trị bệnh, chứ có phải thần tiên đâu mà giải quyết luôn hoàn cảnh gia đình của bệnh nhân?

Chẳng phải mỗi người chúng ta nên chuẩn bị cho mình một ngày phải đau phải ngã quị và phải nằm viện sao?

23 giờ, một bệnh nhân khác vào cấp cứu. Ông ta không lo khai bệnh chỉ lo khai quen bác sĩ này, bác sĩ kia. Gần 1 giờ nằm đó, chẳng có bác sĩ nào nghe máy điện thoại. Cũng chẳng có bác sĩ nào gọi điện vào gửi bệnh.

Mình im lặng đợi.

Mà kể cũng lạ. Chúng ta chỉ tìm đến nhau khi cần thôi, đúng không?

Những lúc đang vui, đang sung túc, đang đủ đầy ... bạn có nhớ đến những người bạn những người thân? Bạn có kêu họ đến chia cho một ít? Để rồi khi bạn ốm đau, khó khăn ... bạn tìm đến họ, rồi không được như ý mong muốn, bạn quay qua chửi họ.

Ngày 27/2 vừa rồi nè, bạn có tặng hoa cho bác sĩ quen của mình không?

0 giờ. Lại tiếp tục một ca cấp cứu. Đau thượng vị 1 tuần không đi khám chữa bệnh. Nay vào rên la, đòi chích thuốc liền.

01 giờ một bệnh nhân nữ vào với cơn nhanh kịch phát trên thất. Tiền căn đã đốt điện nhưng không thành công.

02 giờ, bác sĩ trở mình ... thèm một hơi ấm .... máy điều hoà set up 18 độ mà bác sĩ chợp mắt nên quên.
DanQuyen.com (Theo Nguyễn Bảo Trung)
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    GIÀU, NGHÈO KHÔNG PHẢI YẾU TỐ QUYẾT ĐỊNH BẢN LĨNH CỦA MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG. (18-08-2019)
    KHÔNG BAO GIỜ CÓ CÁI ĐƯỢC GỌI LÀ SỐ PHẬN HAY ĐỊNH MỆNH (26-07-2019)
    MỖI NGÀY LÀ MỘT NGÀY ĐẶC BIỆT (11-07-2019)
    GẶP MẸ TRONG MƠ (29-06-2019)
    MÀU NƯỚC MẮT (25-05-2019)
    THƯƠNG QUÁ NHÃN LỒNG (04-05-2019)
    KHI CÁI CHỮ KHÔNG GÁNH NỔI NỢ ĐỜI (12-04-2019)

Các bài viết cũ:
    Hạt giống thời gian (09-03-2019)
    Người về hay đi - Truyện ngắn của Ái Duy (11-11-2018)
    Sông xa - Truyện ngắn của Hồ Thị Ngọc Hoài (27-10-2018)
    Mùi của rác - Truyện ngắn của Nguyễn Trí (11-10-2018)
    Một cơn điên - Truyện ngắn của Hoàng My (04-10-2018)
    Cầu vồng dưới chân - Truyện ngắn của Đào Thị Thanh Tuyền (28-09-2018)
    Đong cơm - Truyện ngắn của Kiều Bích Hậu (22-09-2018)
    Hảo hớn cũng phải tàn - Truyện ngắn của Nguyễn Trí (14-09-2018)
    Ngủ quên trong lớp học - Truyện ngắn của Nguyễn Lê Vân Khánh (10-09-2018)
    Từ khi làm cha - Trần Thái Học (08-09-2018)
    Tôi đi học - Truyện ngắn của nhà văn Thanh Tịnh (05-09-2018)
    Khoảnh khắc... Trăm năm cô đơn - Truyện ngắn của Bích Ngân (30-08-2018)
    Chuỗi ngọc - Truyện ngắn của Vũ Thị Huyền Trang (27-08-2018)
    Bay đến thiên đường - Truyện ngắn của Phong Điệp (26-08-2018)
    Mưa mùa hè (22-08-2018)
    Mẹ tôi (14-08-2018)
    Cái chén gáo dừa (10-08-2018)
    Đời người phụ nữ có bao nhiêu lần 5 năm (07-08-2018)
    Xuôi dòng nươc mắt (03-08-2018)
    Tình yêu và tham vọng (26-07-2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
GIÀU, NGHÈO KHÔNG PHẢI YẾU TỐ QUYẾT ĐỊNH BẢN LĨNH CỦA MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG.


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 127933789.