|
|
Nữ trạng nguyên duy nhất trong lịch sử khoa cử phong kiến Việt
Nam là bà Nguyễn Thị Duệ, hay c̣n có tên Nguyễn Thị Du, hiệu là
Diệu Huyền, quê ở Kiệt Đặc, Chí Linh, Hải Dương.
Trong hậu điện của văn miếu Mao Điền (xă Cẩm Điền, Cẩm Giàng, Hải
Dương) bên cạnh bài vị của các bậc tiền hiền, danh nho, bài vị
của bà cũng được đặt ở một vị trí trang trọng, trên đó có ghi:
Nghi ái quan Nguyễn Thị Duệ.

Văn miếu Mao
Điền, nơi thờ bà chúa Sao Nguyễn Thị Duệ
Theo tài liệu của ban quản lư di tích văn miếu Mao Điền, năm
1593, tuy nhà Mạc thất thế phải chạy lên Cao Bằng song vẫn cho mở
khoa thi để chọn nhân tài. Năm đó, Nguyễn Thị Duệ 20 tuổi đă cùng
cha ḿnh chạy lên Cao Bằng theo nhà Mạc và bà đă giả trai đi thi
và đỗ đầu kỳ thi.
Đến khi vào cung dự yến tiệc, vua Mạc Kính Cung phát hiện tân
trạng nguyên là nữ nhưng bất ngờ, nhà vua không trách tội mà c̣n
khen ngợi bà là phận nữ nhi mà có chí. Sau đó, bà được vời vào
cung coi việc dạy học cho cung tần rồi được nhà vua lấy làm phi,
ban hiệu cho là Tinh Phi (nghĩa là sao sa). Bởi thế đương thời
người ta gọi bà là bà chúa Sao.
Năm 1625, quân Trịnh tiến lên Cao Bằng đánh Mạc đă bắt được bà
chúa Sao. Trước quân địch, bà vẫn hiên ngang rút gươm quát bảo
bọn lính phải đem giải ḿnh đến gặp chúa Trịnh nếu không bà sẽ tự
tử. Đến gặp vua Lê, chúa Trịnh, bà đối đáp thông minh nên lại
được nhà chúa trọng dụng cho trông coi việc học của phủ chúa. Sau
đó, bà được phong chức Nghi ái quan. Năm 70 tuổi, bà về quê hương
nghỉ ngơi rồi qua đời lúc 80 tuổi. Nhân dân lập đền thờ gọi là
đền bà chúa Sao.
Trấn Hải Dương xưa (này là tỉnh Hải Dương, thành phố Hải Pḥng và
huyện Đông Triều của Quảng Ninh) c̣n được gọi là Xứ Đông. Nơi đây
vốn có truyền thống hiếu học. Trong thời kỳ phong kiến, nhiều
nhân vật xuất chúng đă từ đây trưởng thành để ra giúp đời, giúp
nước. Minh chứng cho điều đó, ở nhà tiền tế của văn miếu Mao Điền
có thờ danh sách 637 vị tiến sĩ. Trong lịch sử khoa cử Việt Nam,
từ khoa thi đầu tiên dưới triều Lư đến khoa thi cuối cùng dưới
triều Nguyễn mới lấy được vài ngàn tiến sĩ th́ riêng ở trấn Hải
Dương đă đóng góp tới hơn 600 người. Một truyền thống ham học
thật đáng khâm phục.
|
|