Huế, chiều mưa

Mưa chiều đưa đến cho tôi
Bâng khuâng nỗi nhớ nước trôi đầy đồng
Một người đội nón mặc mưa
Đi tìm bạn cũ giữa nơi nước tràn
Tám thân mỏng mảnh như nan
Vẽ trên mưa gió ngàn ngàn lần yêu
Huế ơi có một buổi chiều
Mưa đưa tôi đến chín chiều nhớ mong
Một chiều ta nhớ về nhau
Mưa rơi vạt trước áo sao ướt đầm
Vạt lưng trời để cho khô
Bởi mình tôi đứng ngóng chờ mưa rơi
Tôi không làm cánh áo tơi
Giữa mưa gió Huế phơi phới với trời.
Trong mưa chín nhớ mười mong
Chỉ mình tôi khổ tôi trông đợi người
Cho tôi làm cánh chuồn bay.
Giữa mưa lao tới đắng cay với đời
Có dù kéo vạt áo sa
Nắng lên manh áo ta đang ướt đầm
hết mưa nắng dội, gió tràn
Mình ta với Huế ướt đầm nhớ thương.


Nguyễn Hữu Tèo
 

 Trang chinh | Tham luận  | Văn học  | Khoa học  | Y học  | Xã hội | Tử vi  | Email