Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Nghị sĩ Philippines đòi làm rõ với TQ
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
VIETNAM'S CULTURE
    Tin Thế Giới
“Tình bạn” giữa Nga và Thổ Nhĩ Kỳ
    Tin Việt Nam
Thủ tướng Pháp thăm chính thức Việt Nam với 3 mục tiêu then chốt
    Tin Cộng Đồng
Hai miền Triều Tiên tổ chức đoàn tụ cho những gia đình ly tán
    Tin Hoa Kỳ
Con gái ông Trump đối mặt điều tra
    Văn Nghệ
Vì sao tranh mỹ thuật đắt thế?
    Điện Ảnh
'Fantastic Beasts 2': Màn trình diễn hoàn hảo của Johnny Depp
    Âm Nhạc
Mang nhạc hàn lâm đến với công chúng trẻ
    Văn Học
Nỗi buồn chiến tranh hay phía tây không có gì lạ

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành





        Tâm lý - Xã hội     

Tôi tin cây là tri kỷ của trái đất và con người. Hãy thử nhìn một cái cây trong giây lát mà xem. Chúng đẹp theo cách của chúng, ta không thể thấy được cái gì đang diễn ra dưới lòng đất – khi chúng đang mọc rễ. Ta chỉ thấy phần trên và tận hưởng vẻ đẹp…


Ba mẹ tôi hay nói, tuổi già như “con cá nằm trên thớt”, phải ngồi một chỗ, đâu có còn tung tẩy tự do như hồi xưa. Mà tính ra, ba mẹ tôi “ngồi một chỗ” thiệt! Khoảng 15 năm nay, ngoại trừ những lần đi khám sức khỏe, chữa bệnh hay vài dịp đặc biệt như về quê viếng mộ tổ tiên, đi dự đám tiệc lớn của họ hàng, gần như ông bà không ra khỏi nhà.


Tôi đã lên tới được đây, đứng giữa bốn bề gió lộng miên man, nhìn xuống đáy Grand Canyon thăm thẳm mà nghĩ về ước mơ thời trai trẻ. Tôi bắt gặp được ánh mắt trong veo của chính mình hồi mới lớn. Nó không buồn và cô độc như giờ sau 15 năm dấn thân vào cuộc đời miền viễn xứ người.


Thật thiệt thòi cho ai đó không có một khu vườn tuổi nhỏ. Vì đó là cả một thế giới diệu kỳ của trẻ thơ, sẽ trở thành vốn liếng giàu có khi một mai trưởng thành và rời xa ngôi nhà thơ ấu.


Theo tạp chí GÉO, những cuộc khai quật ở sa mạc miền Tây Ai Cập cho thấy, vào thời kỳ cổ đại, không chỉ người mà cả chó cũng được ướp xác. Trong các năm 2001-2004, đoàn khảo cổ học Pháp do Françoise Durand dẫn đầu đã phát hiện tại vùng El-Deir một nghĩa trang chó gồm tám mươi xác ướp và năm trăm hài cốt thuộc thế kỷ thứ tư đến thế kỷ thứ nhất trước Công nguyên. Tia X cho thấy các con chó này đều bị đập đầu để hiến sinh. Bà Françoise Durand còn phát hiện rằng hơn 20% xác ướp chó là... giả, bởi chỉ chứa đựng một xương đùi, thậm chí chỉ là... cục đất sét!


Mức thu nhập hấp dẫn từ vài chục triệu mỗi tháng khiến nhiều người trẻ, đặc biệt là các bạn nữ bị cuốn hút và chạy theo nghề DJ (người phối nhạc điện tử) và xem nó như một công việc thời thượng. Tuy nhiên, con đường dẫn đến sự vinh quang của nghề này không chỉ có hoa hồng.


Kodo Sawaki (1880-1965) hay “Kodo-Kẻ không nhà”, là một trong những vị thiền sư phái Tào Động (Nhật Bản) có ảnh hưởng nhất của thế kỷ 20. Là trẻ mồ côi, 16 tuổi xuất gia, sau bị gọi nhập ngũ, chiến tranh kết thúc Sawaki quay về tiếp tục tu học thiền. Kodo Sawaki lập hạnh không trụ mà đi khắp nơi để dạy thiền.


Trong tôi vang lên một câu hỏi: Vì sao loài chó lại dành tình cảm đặc biệt như một con người nhân ái đối với người? Và câu trả lời cho tới giờ của tôi là: Khi ta đối xử với một con chó bằng tình yêu thương thì nó sẽ đáp trả một tình cảm mà ta không ngờ tới.


Kết thúc buổi học chiều cuối tuần, các em học sinh lớp 6 ở Châu Thành, Long An đi ra cổng trường về nhà. Lớp học tan sớm hơn thường lệ, vốn mang lại niềm hân hoan thường ngày, lại là điểm khởi đầu cho tai họa đang ập tới. Chờ các em ngoài cổng không phải là ba mẹ, mà là sợi dây điện trung thế thõng xuống vũng nước tạo ra bởi cơn mưa cuối mùa. Sự kết hợp đó trở thành cạm bẫy chết người: sáu em bị điện giật, trong đó hai em tử vong.


Sống trong một đô thị kẹt xe như cơm bữa cùng với bầu không khí ngày càng ô nhiễm do khói bụi, rác thải, tiếng ồn..., hôm rồi, cô bạn chia sẻ tâm trạng buồn bực. Rồi cô tâm sự: “Nhiều lúc em nghĩ mình cần phải làm cái gì đó để thay đổi. Nhưng em có thể làm được gì khi chỉ là một người bình thường, hàng ngày chỉ biết đi “cày” kiếm miếng ăn?”.



       Thuốc "trách nhiệm" (17/10/2018)
       Vị ngọt cuộc sống (16/10/2018)
       Món nợ… cuộc đời (16/10/2018)
       Khi con người hư hỏng… (15/10/2018)
       Má đi hội thảo (13/10/2018)
       Những đôi dép khuyết tật (13/10/2018)
       Vườn rau bên phố (11/10/2018)
       Đậm đà nước vối quê (09/10/2018)
       Đừng để người già cô đơn (09/10/2018)
       Chuyện buồn về sự phân biệt giàu nghèo ở học sinh (08/10/2018)
       Những dòng sông chết dần trong phố (07/10/2018)
       Châu chấu rang và mẹ (06/10/2018)
       "Xin lỗi, mình câm", tin nhắn của tài xế Grab khiến chàng trai lặng người (04/10/2018)
       Cân nhắc khi nhà còn nghèo (02/10/2018)
       Xin cảm ơn thành phố có công viên (01/10/2018)
       Tô canh của mẹ (30/09/2018)
       Vô chấp – một rường cột của triết lý Phật giáo (29/09/2018)
       Giới hạn nào cho lòng tham của con người? (27/09/2018)
       “Vắc xin” khen - chê (25/09/2018)
       Nhớ mùa trăng tuổi thơ (24/09/2018)
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Người về hay đi - Truyện ngắn của Ái Duy


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn







 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập :