Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Philippines yêu cầu TQ tuân thủ phán quyết Biển Đông
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
Bởi chúng ta chưa già
    Tin Thế Giới
Trung Quốc và nghịch lý 'hào phóng' tại châu Phi
    Tin Việt Nam
Đà Nẵng kiến nghị Thủ tướng cho lấy lại sân Chi Lăng
    Tin Cộng Đồng
Pháp bùng phát bạo loạn diện rộng vì... thắng World Cup 2018
    Tin Hoa Kỳ
Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố tái tranh cử
    Văn Nghệ
Đề xuất phá hủy đền Taj Mahal, kỳ quan thế giới của Ấn Độ
    Điện Ảnh
10 quốc gia có nền văn hóa ảnh hưởng nhất thế giới
    Âm Nhạc
Phải Lòng Con Gái Bến Tre
    Văn Học
Vào Thu - Nhớ Về Chị

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành





        Truyện Ngắn    

- Tình yêu của anh tên gì?
- Đơn phương!
Như sương lại như khói...


Con đường đất dẫn vào khu xóm nghèo dài tít tắp. Hai bên đường, những thân cây còi cọc đứng nép mình bên đám cỏ dại bám đầy đất đỏ. Đám con nít đang chơi đồ hàng trước sân dõi những đôi mắt nửa tò mò nửa cảnh giác về phía người lạ. Tôi những muốn vẫy tay chào tụi nhỏ, nhưng cái khao khát được tìm lại thứ quý giá của cuộc đời mình đã không thể ngăn những bước chân vội vã của tôi bước nhanh về phía cuối xóm.


Tôi bắt đầu bước vào thế giới của Minh từ năm 2 đại học, cả tôi và Minh đều tập các thói quen của nhau, cho đến khi cả hai đều quen với cuộc sống của nhau - chuyện gì đến cũng phải đến. Không ai biết được, bàn tay sẽ nắm đến lúc nào sẽ buông...


Tôi và em cùng học chung trường cấp 3, cùng sinh hoạt trong một câu lạc bộ. Nhưng khi đó tôi không dám đến gần em,chỉ dám đứng xa nhìn em như bao kẻ khác.


Ðừng tuyệt vọng vì cuộc đời hồn nhiên đôn hậu vẫn luôn luôn cho ta những ngày vui khác. Những ngày vui của đời thì thênh thang vô tận. Hết cuộc tuyệt vọng này đến một cuộc tuyệt vọng khác biết đâu cũng là một niềm vui. Một niềm vui dù không có thật thì cũng đủ an ủi trong phút chốc.


Con đường đất dẫn vào khu xóm nghèo dài tít tắp. Hai bên đường, những thân cây còi cọc đứng nép mình bên đám cỏ dại bám đầy đất đỏ. Đám con nít đang chơi đồ hàng trước sân dõi những đôi mắt nửa tò mò nửa cảnh giác về phía người lạ.


..., ngày 13 tháng 08 năm 2017


Hết yêu là hết yêu, hết yêu thì những điều đã từng thuận mắt, đã từng đáng yêu, đã từng sống chết mà hợp nhau lắm cũng trở thành bất ổn, cũng trở thành ngứa mắt. Vậy cớ gì, phải dành tặng nhau một câu chúc vô nghĩa, không cần thiết đến thế? Đừng nghĩ vậy sẽ là cao thượng!


Có một ông lão vẫn đến đây và ngồi trên chiếc ghế ấy hầu hết vào mỗi sáng thứ 7 và Chủ nhật.


Cuối ngày trời chuyển sắc xám, từng đợt gió lạnh chợt kéo đến mà chẳng chịu nói một lời.

Mọi thứ sau một năm vẫn y nguyên vậy, vẫn cứ diễn ra theo đúng quy luật của tự nhiên, vẫn cứ xoay tròn theo dòng thời gian.



       Làm đàn bà (07/08/2017)
       Lớn lên từ đôi quang gánh của mẹ (04/08/2017)
       Miền cỏ lạ (31/07/2017)
       Chị Dâu (28/07/2017)
       Chị em gái (21/07/2017)
       Thắp sáng ngày vui  (11/07/2017)
       Tình tay ba (09/07/2017)
       Chuyến xe cuối ngày (02/07/2017)
       Chuyện Thằng Mậu (28/06/2017)
       Đêm lũ mưa (25/06/2017)
       Nhật ký của bố (22/06/2017)
       Mảnh vỡ (19/06/2017)
       Vùng trời ở lại (16/06/2017)
       Chửa đi rồi cưới (11/06/2017)
       Đôi bờ hạnh phúc (07/06/2017)
       Lão lừa (30/05/2017)
       Hà Nội, cổ kính, cổ xưa và buồn (27/05/2017)
       Người dành trọn cả đời để yêu thương (22/05/2017)
       Thiên thần của con (18/05/2017)
       Cò về tổ ấm (14/05/2017)
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Con dâu bà Đức


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn






 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 123804905.