Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Mỹ đối phó “vành đai” của Trung Quốc
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
VIETNAM'S CULTURE
    Tin Thế Giới
Chiến lược mới của Mỹ chống Nga
    Tin Việt Nam
Thủ tướng Pháp thăm chính thức Việt Nam với 3 mục tiêu then chốt
    Tin Cộng Đồng
Hai miền Triều Tiên tổ chức đoàn tụ cho những gia đình ly tán
    Tin Hoa Kỳ
'Voi' và 'lừa' trên chính trường Mỹ
    Văn Nghệ
Đôi nét về sự khác biệt của tranh sơn mài và tranh sơn dầu
    Điện Ảnh
Giới phê bình chê bai gay gắt với 'Fantastic Beasts 2'
    Âm Nhạc
Mang nhạc hàn lâm đến với công chúng trẻ
    Văn Học
Nỗi buồn chiến tranh hay phía tây không có gì lạ

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành





        Truyện Ngắn    

Một ca đẻ khó trong làng. Em bơi mủng đến đây bị chìm. Chẳng biết giờ họ ra sao mà trời sắp tối rồi.


Bố bảo sợ tôi đi học xa nhà đã bao nhiêu nỗi lo, bố không muốn tôi bận tâm về sức khỏe của bố...


Tôi không phải một phóng viên hiện trường hàng ngày xách laptop chạy lung tung săn tin, bởi thế tôi không viết truyện thường xuyên như những người khác. Có những câu chuyện để lại cho tôi những cảm xúc, những ấn tượng và tôi quyết định ghi lại nó. Đôi khi đó chẳng phải là câu chuyện có cốt truyện hấp dẫn, nhưng nó có ý nghĩa đối với tôi. Hôm nay tôi viết về chị, để tưởng nhớ...


Trong mắt mỗi người thì vùng trời mỗi lúc mỗi khác, mỗi nơi mỗi khác. Chỉ có vùng trời ở lại là mãi mãi vẹn nguyên...


Anh và cô yêu nhau đã được 2 năm rồi. Một quãng thời gian không ngắn, cũng không phải là quá dài. Mọi thứ chỉ là vừa đủ, đủ yêu thương, đủ để tiến tới hôn nhân.


"Có những sai lầm mà khi nhất thời phạm vào, phải dành cả cuộc đời để trả giá."


Thì ra vợ lão đang nói chuyện với con gái, thì ra lão đang ở viện, lão đang thập tử nhất sinh... nước mắt lão ứa ra. Không biết những ngày cuối đời của lão rồi sẽ ra sao! Cái tên bố mẹ đặt cho lão, than ôi đúng là thân Lừa! Nghĩ đến đây lão lại lịm đi


Tôi không ở Hà Nội, chỉ là thực đơn của quán cà phê này viết bằng giấy xi măng, thô ráp nhưng rất dịu dàng. Tôi không ở Hà Nội, chỉ là trên bàn có lọ hoa khô tím nhạt, bám bụi và cũ kĩ. Anh không hề ở đây, anh đang lọt thỏm giữa bình yên Hà Nội...


Còn nhớ, có lần cô giáo hỏi tôi về hạnh phúc, tôi ngây ngô trả lời: "Dạ, con cảm thấy hạnh phúc nhất là khi anh con lên cấp 3. Anh con có phòng riêng, đồng nghĩa với việc sẽ không có ai giành Nội với con mỗi tối nữa."


Hắn ngậm điếu thuốc lá trên miệng. Mùi vị thuốc lá làm hắn quên đi những quá khứ đau buồn của hắn. Rít một hơi thuốc làm hắn thật sảng khoái, nhất là vào những đêm đông lạnh giá và ảm đạm này.



       Cò về tổ ấm (14/05/2017)
       Tạm biệt em- Đà Lạt (11/05/2017)
       Mẹ kế (07/05/2017)
       Vắng những vì sao trên đồng cỏ (04/05/2017)
       Người Nhà (01/05/2017)
       Duyệt di chúc (28/04/2017)
       Đổ vỡ (26/04/2017)
       Cái tình cái nghĩa (22/04/2017)
       CON MÈO LƯỜI NGỦ TRONG QUÁN CAFE (18/04/2017)
       Tóc Phượng (13/04/2017)
       Duyên nợ vụt bay (08/04/2017)
       Vòng xoay trên đại lộ (02/04/2017)
       Mùa cau (28/03/2017)
       Ngày ta buông xuôi tất cả (25/03/2017)
       Như tiếng dương cầm (22/03/2017)
       6 năm - 1 hạnh phúc (17/03/2017)
       Gã lượm ve chai (13/03/2017)
       Thôi mùa hoa cải (09/03/2017)
       Cưới gái ngoan (05/03/2017)
       Làm dâu miền Trung (01/03/2017)
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Người về hay đi - Truyện ngắn của Ái Duy


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 125406456.