Bác sĩ Thái Minh Trung
Kỳ này, mời
quí độc giả đọc bài viết của Bác sĩ Thái Minh Trung, chuyên khoa
Tâm Thần, Associate Clinical Professor, UCI Medical Center.
Bác sĩ Nguyễn
Văn Đức
Hiện tượng gia nhập băng đảng thường thấy ở lứa
tuổi thiếu niên.
Tuổi dậy thì là một giai đoạn rất khó đối với đứa
trẻ. Đó là tuổi với nhiều biến đổi về thân thể, nhục dục cũng
như tánh tình. Tuổi dậy thì là giai đoạn chuyển tiếp giữa thế
giới ngây thơ của trẻ em và thế giới tranh đấu của người lớn.
Giai đoạn này dễ đưa ra những mâu thuẫn về tâm lý. Đây là giai
đoạn mà cá tính bắt đầu chuẩn bị rõ nét hơn. Đứa trẻ thích mộng
mơ và có những ý tưởng mạo hiểm chống đối lại lề lối của gia
đình và xã hội. Nhưng đây cũng là giai đoạn mà đứa trẻ cần nhứt
những hướng dẫn của người lớn mặc dù bề ngoài nó tỏ ra chống
đối. Chính cái mâu thuẫn này làm đứa trẻ cảm thấy bối rối vì nó
không hiểu được chính nó.
Ở những xã hội đơn sơ có những tục lệ gọi là
“rite of passage” (nghi lễ chuyển tiếp). Những nghi lễ này
thường là những công việc khó khăn mà đứa trẻ phải làm và khi
thành công thì nó được tuyên xưng là người lớn và từ đó được đối
xử như người lớn. Các nhà xã hội học nghĩ rằng băng đảng một
phần có nguồn gốc nơi đây khi nghiên cứu những phong tục nhập
băng đảng. Thành viên muốn được chấp nhận vào băng đảng phải
thực hiện được những chỉ thị của người lãnh đạo đảng (gang
leader) thí dụ như phải ăn cắp vặt hay làm những việc nguy hiểm
như vẽ những dấu hiệu ngoằn ngoèo (graffity) lên bảng chỉ đường.
Sau đó thành viên mới được thừa nhận (initiate) vào đảng và học
những dấu hiệu bí mật của đảng.
Tại sao những đứa trẻ gia nhập vào băng đảng? Có
rất nhiều yếu tố phức tạp về gia đình, xã hội và tâm lý đưa đến
việc nhập đảng. Cái động cơ cơ bản là sự bất mãn với xã hội hay
gia đình. Sự bất mãn của tuổi trẻ là một hiện tượng tự nhiên vì
đây là lứa tuổi của sự phát triển nên tuổi trẻ thích tự do không
gò bó. Gia đình và xã hội thường đưa ra vô số luật lệ gò bó về
cư xử, ăn mặc, đi về đúng giờ, phải làm bài tập, ... Nếu sự bất
mãn đó không được lèo lái thì đứa trẻ sẽ dễ sa ngã vào băng
đảng. Đứa trẻ không thích hợp ở trường học vì lý do màu da, vóc
dáng, khả năng học kém, bị bạn bè chọc ghẹo sẽ dễ bị đưa đẩy vào
băng đảng. Phụ huynh quá khe khắt làm đứa trẻ cảm thấy ngột ngạt
ở nhà, không thiết lập được cuộc đối thoại thông cảm, cha mẹ hay
la mắng, nhục mạ con em khi nó học điểm thấp là một trong những
lý do đưa trẻ tìm đến băng đảng. Nhưng ngược lại nếu phụ huynh
quá dễ dãi, không theo dõi kỹ cuộc sống trẻ con, cung cấp tiền
bạc mà không kiểm tra, thường vắng mặt ở nhà vì công ăn việc làm
cũng vô tình tạo điều kiện cho đứa trẻ nhập băng đảng.
Nhu cầu tâm lý của đảng viên được đáp ứng khi
nhập cuộc với những người cùng tâm lý và sở thích với mình.
Những đứa trẻ đó thường thiếu lòng tự trọng và thiếu tình
thương. Chúng có thể là con nhà giàu và học giỏi nhưng đa số
thiếu sự chăm sóc của gia đình hoặc bị cha mẹ thường la mắng.
Đảng là cái chỗ đứng của những đứa trẻ bất mãn có được tiếng nói
và có một tổ chức chấp nhận chúng để chúng dễ dàng chống đối lại
quy luật xã hội. Sự đồng hóa (identification) với đảng còn tạo
cho đảng viên cảm giác thế lực. Nếu đảng viên bị đảng khác ăn
hiếp thì nguyên đảng sẽ tới gây áp lực và chiến đấu với đảng đối
lập. Bạo động và thanh toán lẫn nhau thường xảy ra khi các đảng
tranh chấp về quyền lợi và địa bàn hoạt động như mua bán xì ke
ma túy hay bảo vệ gái mãi dâm.
Những thành viên băng
đảng chiếm địa bàn hoạt động bằng cách vẽ những dấu hiệu
graffiti lên tường hay có những dấu hiệu khác như máng chiếc
giày lơ lửng trên dây điện, dán những dấu hiệu bằng giấy lên
cây, ...
Những dấu hiệu này và những dấu hiệu làm bằng tay hay cách nheo
mắt khi các đảng viên cùng đảng gặp nhau nơi công cộng làm cho
đảng viên cảm thấy mình là người đặc biệt. Ngoài ra đảng viên
xâm trên người những dấu hiệu đặc trưng của đảng mình. Họ cũng
có cách ăn mặc riêng biệt.
Những băng đảng tồn tại được là nhờ nguồn lợi bất
chánh như mua bán xì ke ma túy, móc nối trộm cắp các tiệm bán
hàng (nhứt là hàng điện tử), trộm cướp bằng khí giới, hay hợp
tác bảo vệ gái làng chơi. Hầu hết đảng viên bị nghiện xì ke ma
túy. Có thể đó cũng là một cách đảng giữ lại các đảng viên. Một
khi bị nghiện rồi thì đảng viên bị trói buộc vào hoạt động của
đảng và càng ngày càng khó thoát ra khỏi nanh vuốt của đảng. Họ
buộc phải đi sâu vào con đường tội lỗi để tìm cách làm tiền dễ
dàng hầu cung ứng cho việc hút xách và phục vụ đảng. Mặt khác
khi cá nhân núp bóng dưới một tổ chức nào đó thì trách nhiệm cá
nhân dễ bị suy nhược và dễ bị áp lực của đám đông. Những nghiên
cứu tâm lý cho thấy nếu một mình thì cá nhân ít có hành động bạo
động nhưng khi bị áp lực của đám đông thì cá nhân đó rất dễ dàng
mất tự chủ và từ một người hiền trong nháy mắt có thể biến thành
người ác.
Riêng đối với người tị nạn Á đông gia nhập vào
cuộc sống mới, có rất nhiều vấn đề xảy ra để đưa đẩy đứa trẻ vào
con đường băng đảng. Ở xã hội Á châu, giáo dục nghiêm túc của
cha mẹ được xã hội chấp nhận và cổ động. Ở xã hội Mỹ, sự phát
triển cá nhân được nêu cao và đôi khi những gì đứa trẻ học ở
trường lại đối nghịch với giáo dục gia đình. Nếu không có sự
trao đổi giữa phụ huynh và trẻ em mà chỉ bắt chúng phải theo lề
lối gia đình Á đông thì có nhiều đứa trẻ cho đó là việc độc tài
và mãnh liệt chống đối lại. Đối với chúng, gia đình là thiểu số
mà xã hội và học đường là đa số nên chúng nghiêng về đa số. Có
nhiều trường họp trẻ em chê tiếng mẹ đẻ mà chỉ chọn ngôn ngữ của
xã hội mà chúng đang sống. Mặt khác là phụ huynh phải làm việc
vất vả nên không có thời giờ hỏi thăm trao đổi với con cái. Khi
ít gặp cha mẹ thì khả năng dùng ngôn ngữ mẹ đẻ mất dần. Từ đó
cái khoảng cách giữa cha mẹ và con cái ngày càng lớn dần. Tóm
lại, văn hóa, ngôn ngữ và thời gian là 3 yếu tố chính làm cái hố
cách biệt ngày càng sâu. Những lý do này có thể đưa đẩy đứa trẻ
vào băng đảng.
Áp lực gia đình để con cái học giỏi là con dao
hai lưỡi. Như ta biết, thế hệ 1.5 (sanh tại Việt Nam và lớn lên
tại Mỹ) và thế hệ 2 (sanh tại Mỹ) nói chung rất thành công trên
con đường học vấn. Sự thành công đó phần lớn là nhờ vào gương
cha mẹ làm việc cần cù và áp lực phụ huynh muốn cho con em học
giỏi để vào những ngành khoa học và y tế. Tuy nhiên sự áp lực
này cũng có bề trái của nó là tạo nhiều sự căng thẳng tinh thần
cho đứa trẻ nếu nó không có khiếu học ngành nghề cha mẹ thích.
Có nhiều trường hợp đứa trẻ bị la mắng khi nó mang về điểm B
(khá) mà không được điểm A (giỏi). Sự kiện này làm đứa trẻ mất
lòng tự trọng. Lý do này đưa đẩy một số trẻ em tuyệt vọng tự tử
vì thi rớt hay vì điểm thấp không vào được đại học chuyên ngành
mình muốn. Chúng cảm thấy có mặc cảm thấp hèn và không muốn
sống. Một số khác bất mãn cha mẹ gia nhập vào băng đảng và tách
ly gia đình. Chúng trốn tránh tình cảm tuyệt vọng trong cái lâng
lâng của xì ke ma túy trong khung cảnh mờ ảo của quán cà phê.
Nếu gia đình không gần gũi với chúng thì giờ đây chúng có cái
gia đình thứ 2 chấp nhận chúng: băng đảng.
Những sản phẩm của khoa học như truyền hình,
internet, video game, và điện thoại di động là cái hố ngăn cách
đối thoại giữa phụ huynh và trẻ con. Đôi khi cha mẹ đi làm về
mệt muốn được yên ổn nên mua cho con em video game và tụi nó cứ
chui vào phòng chơi, làm cho thời giờ gặp gỡ giữa cha mẹ và con
cái càng ngắn hơn. Có nhiều gia đình lúc tối cha tay cầm ly bia
coi truyền hình thể thao, mẹ nói phone với bạn bè, đứa anh thì
dùng internet nói chuyện (chat) với bạn nó, đứa em thì tay bấm
lia lịa video game bắn súng. Đó được cho là giây phút thảnh thơi
của gia đình. Nhưng đây cũng có thể là sự yên lặng trước cơn bão
táp.
Người Á đông chúng ta phải đương đầu với cuộc
sống rất phức tạp khi tị nạn ở nước ngoài. Bài toán đầu tiên
phải giải quyết là tài chánh. Thế hệ thứ nhứt phải trải qua bao
nhiêu khổ nhọc để có chỗ đứng trong xã hội mới, để tạo cơ sở cho
thế hệ sau có cuộc sống sung túc hơn. 30 năm đã qua nhanh và
người Việt tị nạn ta đã thành công ở nước Mỹ. Có lẽ bây giờ là
lúc chúng ta nên dừng nghỉ một chút và xác định lại hướng đi cho
tương lai. Có thể ta phải thay đổi hướng đi lại một chút và xây
dựng cuộc sống tinh thần cho thế hệ sau. Chúng ta cần xác định
lại vị trí của mình và tạo nền móng đối thoại với thế hệ sau
giúp giới trẻ hiểu nguồn gốc của mình từ đâu đến. Sự đối thoại
này giúp giới trẻ tự hào về dân tộc mình và có một hình ảnh
(identity) rõ ràng trong xã hội Mỹ. Xác nhận nguồn gốc và tiếp
nối phụ huynh sẽ tạo một hướng đi tinh thần rõ rệt cho tuổi trẻ
hải ngoại.
Viên đá đầu tiên cho công trình này phải đặt tại
gia đình. Phụ huynh nên tạo một không khí thân mật trong nhà để
có sự đối thoại với trẻ con. Ngay từ đầu phải giới hạn giờ trẻ
con dùng phone, internet, coi truyền hình và chơi video game.
Nên tạo cơ hội hỏi thăm cuộc sống của chúng và những ước muốn
của chúng. Thái độ mà tâm lý học hiện đại khuyên phụ huynh phải
có là phải tôn trọng trẻ vị thành niên. Cha mẹ không nên chửi
mắng mạt sát chúng khi chúng phạm lỗi lầm mà nên giải thích cho
chúng thấy rõ cái nguyên nhân và hậu quả của suy nghĩ và hành
động và để chúng chọn lựa. Đây là cái tuổi hay thích nói nghịch
và đối lập. Nó không phải là sự vô lễ hay bất hiếu như ta thường
nghĩ. Đôi khi ta cần dùng tâm lý nghịch (reverse psychology),
cho chúng làm những điều ta không thích và để tự chúng quyết
định không làm việc đó. Có lúc ta phải dùng sự trung dung
(compromise) để giải quyết vấn đề. Phụ huynh cũng cần học hỏi về
triệu chứng của sự nghiện ngập và giáo dục trẻ em về việc nghiện
xì ke ma túy. Methamphetamine, Marijuana và Ectasy là những hóa
chất thường gặp nhứt ở các hộp đêm. Ngoài ra những vấn đề tế nhị
như bịnh liên quan đến sinh lý và ngừa thai cũng cần phải đề cập
tới. Nếu phụ huynh gặp nhiều trở ngại trong vấn đề giáo dục con
cái thì nên cần sự giúp đỡ của chuyên viên tâm lý.
Về xã hội thì ta nên cho con em gia nhập những
hội thể thao, tập võ, gia nhập hướng đạo, hay những đoàn thể tôn
giáo. Âm nhạc, xướng ca cũng có thể giúp đứa trẻ phát triển tình
cảm một cách tốt đẹp. Thể thao tạo một thử thách để đứa trẻ vượt
qua. Đó là cơ hội để đứa trẻ phát triển lòng tự tin trong sự
tranh đua lành mạnh. Cái ăn thua của thể thao lành mạnh hơn sự
cạnh tranh của băng đảng. Ở thể thao, kẻ thua vẫn được tôn trọng
và kẻ thua lần này vẫn có cơ hội thắng lần sau. Như thế, thể
thao tạo sự hy vọng và tự tin.
Lòng hận thù không thể xảy ra trong thể thao.
Những đoàn thể trên tạo một môi trường sinh hoạt lành mạnh sau
giờ học.
Các lãnh đạo cộng đồng nên tạo ra những lớp học
Việt ngữ trong hệ thống đại học và khuyên tuổi trẻ dùng song ngữ
trong lãnh vực nghề nghiệp tiếp xúc với đồng hương. Ta nên tiếp
tục những chương trình văn nghệ Việt Nam để lồng tiếng Việt
trong tiếng hát gợi lên tình cảm dân tộc.
Các kỹ sư có thể
chế ra video game nhưng với nội dung lành mạnh, chứa tinh thần
dân tộc thế cho các video game có nội dung hung dữ.
Về tôn giáo, chúng ta cần nghiên cứu thêm và phát
triển tôn giáo theo nhu cầu của tuổi trẻ. Những vị lãnh tụ tôn
giáo cần có cuộc trao đổi với tuổi trẻ và tìm hiểu những khao
khát hay những vấn đề tuổi trẻ thường gặp để có những bài nói
chuyện đáp ứng với nhu cầu tuổi trẻ. Nếu không làm vậy được thì
khi lớp người lớn tuổi qua đời, tôn giáo sẽ chết theo.
Nghiên cứu cho thấy ở tất cả mọi lãnh vực, thương
mại, y khoa, xã hội và gia đình, động lực làm người ta thay đổi
quyết định là sự quan tâm. Ta không bán được hàng nếu ta không
khéo miệng chào hàng làm khách hàng vui lòng. Bịnh nhân sẽ không
theo chỉ dẫn và uống thuốc nếu họ cảm nhận bác sĩ không quan
tâm hay không hiểu bịnh trạng của họ. Đứa con sẽ không nghe lời
cha mẹ nếu nó cảm nhận cha mẹ không bỏ thời giờ để tìm hiểu cuộc
sống của nó. Vì thế, đối thoại trao đổi cảm giác và quan điểm
rất quan trọng trong mọi lãnh vực. Muốn có đối thoại thì ta phải
có thời gian dành cho sự gặp mặt. Qua sự thông cảm lẫn nhau,
quan hệ gia đình sẽ bền vững hơn và đó chính là bức tường ngăn
đứa trẻ gia nhập băng đảng. Nói một cách khác, nó không cần băng
đảng vì cảm thấy được chấp nhận trong gia đình.