|
Ewen Bell là
phóng viên người Anh. Ông đă có một chuyến đi đầy thú vị đến
Việt Nam và ghi lại cảm xúc của ḿnh gửi cho một người bạn Việt
Nam:
Ḍng sông chảy chậm răi đến nỗi làm người ta tưởng như nó
không chuyển động. Phía bên dưới mặt nước, đáy sông đủ trong để
bạn có thể nh́n thấy cây cỏ dật dờ uốn lượn. Và lằn ranh giữa
đất và nước chỉ đâu đó ẩn hiện bên dưới những vạt lúa hay dưới
chân những đám sen mọc tự nhiên đang mùa trổ hoa. Chuyến du
ngoạn Tam Cốc Bích Động của tôi đă bắt đầu trong khung cảnh như
thế.

Hơn một tuần lang thang từ Hà Nội đến những con đường núi
ngoằn ngoèo của vùng Tây Bắc, tôi tưởng ḿnh đă được ngắm nh́n
hết thảy các kiểu ruộng lúa ở Việt Nam, những người phụ nữ cấy
trong các thung lũng mù sương, những người đàn ông đánh trâu bừa
trên những thửa ruộng bậc thang và trên những ruộng lúa nước của
vùng đồng bằng, trẻ con nông thôn giúp cha mẹ làm đồng. Ấy vậy
mà tôi đă phải một lần nữa ngạc nhiên khi đến nơi này.
Chỉ cách Hà Nội chưa đầy trăm cây số, ngay giữa vùng đồng
bằng, tôi đă gặp những ngọn núi đá vôi nối nhau nằm rải rác trên
cả một cánh đồng lúa rộng mênh mông, không hề có biên giới giữa
đất và nước, giữa ruộng và sông, tất cả ḥa làm một. Khung cảnh
này một ngh́n năm trước đây là kinh đô của một triều đại mà cho
đến nay nhiều di tích của nó vẫn c̣n hiện diện.
Và cuộc sống của người dân th́ h́nh như chưa bao giờ thay đổi.
Họ vẫn sống trong những ngôi nhà tranh tựa ḿnh vào núi đá, nền
nhà đắp cao tránh những lúc nước lên. Khi đ̣ của tôi tiến sâu
vào giữa cánh đồng, nhà cửa cứ thưa dần, chỉ có những ngọn núi
đá th́ càng lúc nhiều thêm.
Ánh nắng ấm áp của buổi b́nh minh ngời lên qua những rặng núi,
đem lại sức sống cho cây cối mọc um tùm trên vách đá và như mài
sắc hơn những đỉnh núi đá thẫm mầu. Sự tĩnh lặng mới thật kỳ
diệu. Không một tiếng động cơ, không một tiếng c̣i xe, không một
âm thanh của những va chạm đời thường, chỉ có tiếng kẽo kẹt
khoan thai của mái chèo và tiếng rẽ nước ́ oạp sau mỗi nhịp lướt
nhẹ của con đ̣.
Chị lái đ̣ tên là Chu Vân, luôn mỉm cười đáp lại khi chúng
tôi nh́n chị. Bằng cảm nhận của bản thân ḿnh, từ nụ cười ấm áp
và tư thế thoải mái khi chèo đ̣ của chị, tôi tin là chị thật sự
rất hạnh phúc với công việc này. Tiếng Anh chỉ đủ giao tiếp đơn
giản nhưng thứ tiếng Pháp khá sơi của chị thật sự làm tôi ngạc
nhiên. "Ở đây yên tĩnh đến mức anh có thể nghe được cả tiếng đập
cánh của những con bướm đấy", chị nói. Tôi c̣n ngạc nhiên hơn
nữa khi biết chị từng làm hướng dẫn viên cho cả khách Trung Quốc.
Bướm bay rợp trên mặt sông Ngô Đồng. Chúng thật nhẹ nhàng,
xinh đẹp và thường xuyên đổi hướng bất ngờ mà không một dấu hiệu
báo trước. Những ngọn núi đá bao quanh khu này tạo nên những
vịnh nhỏ và chúng tôi đă phải luồn lách rất thận trọng giữa
những vách núi. Trong cả hành tŕnh, chúng tôi ba lần phải luồn
qua những núi chắn giữa ḍng sông, tất nhiên vẫn trên con đ̣ dập
dềnh. Sâu trong hang loài bướm không tới được nhưng ngay khi
thoát khỏi cửa hang phía bên kia, chúng lại hiện ra phấp phới. Ở
những nơi ḍng sông chảy chậm lại đến mức tưởng chừng như đứng
yên và nước cũng quá sâu để có thể trồng lúa th́ thay vào đó sen
mọc bạt ngàn. Những tán lá sen vươn rộng che phủ kín mặt nước.
Nổi bật trên cái nền xanh mướt ấy là hàng ngàn hàng vạn bông sen
hồng tươi tắn và dịu dàng.
Chị Chu Vân kể với chúng tôi rằng, nếu một người con trai t́m
thấy một bông sen tuyệt đẹp th́ điều đó có nghĩa là anh ấy cũng
sẽ sớm t́m thấy một t́nh yêu đích thực cho ḿnh. Tôi thầm nghĩ,
ở một đất nước có truyền thống về đạo Phật như Việt Nam, nơi mà
những bông hoa cũng mang một ư nghĩa nào đó, th́ cái h́nh ảnh
thanh tao của một bông hoa vươn lên khỏi bùn để đón ánh mặt trời
chính là một ẩn dụ về sự khai sáng và giải thoát trong cái thế
giới đầy đau khổ này. Hoa sen không chỉ đơn thuần để ngắm. Nhụy
hoa khi c̣n non được hái về để ướp chè, c̣n sau khi hoa tàn, đài
hoa lại cho ta những hạt sen trắng có vị thanh mát và thơm bùi.
Đối với chị Chu Vân, khó khăn là phần đường quay về v́ sẽ
phải ngược ḍng trở lại nơi xuất phát. Nếu ví với lúc xuôi ḍng,
chúng tôi rong ruổi như một chú bướm th́ lượt về chiếc đ̣ như
một cánh chuồn chuồn vậy. Đi ngang qua vạt sen cuối cùng trước
khi cập bờ, tôi bỗng thấy một đàn bướm đang lượn quanh những hoa
sen đang nở rộ. Và chỉ trong một tích tắc, tôi nghĩ ḿnh đă thật
sự nghe được tiếng đập cánh của những con bướm kia.
(Theo Vietnam
Tourism) |