|
|
Cũng như chè đậu xanh, chè hột vịt được thực hiện
khá đơn giản: Đậu xanh cà vo sạch cho vào nồi đun trên bếp lửa
riu riu. Khi thấy đậu xanh có chất nhựa (nhừ) thì cho đường cát
trắng vào. Hớt bọt nhiều lần đến khi thấy nồi chè sôi, nổi bong
bóng thì cho hột vịt còn sống vào. Để món ăn ngon hơn, người ta
cho hột vịt vào nồi một cách khá công phu: dùng dao nhỏ, bén
chặt thật nhẹ, thật khéo chính giữa hột vịt. Nhẹ tay tách vỏ, từ
từ trút hột vịt vào nồi chè. Làm như vậy, hột vịt được giữ
nguyên vẹn hình thể khi đã chín. Nếu không xử lý khéo như vậy,
thì hột vịt khi cho vào nồi sẽ bị bể thành một thứ “hỗn tạp”,
tròng trắng và tròng đỏ trộn lẫn vào nhau, vừa không đẹp mắt vừa
mất ngon! Xử lý xong hết số hột vịt đủ dùng cho nồi chè, người
ta mới cho phổ tai đã ngâm nở xắt sợi và gừng xắt sợi vào. Nồi
chè sôi vài dạo thì nhấc xuống, múc ra chén...
Cho đến bây giờ, trong ký ức tôi vẫn còn ghi đậm dấu ấn về một
đêm hè. Đêm đó, má tôi múc cho mỗi người trong gia đình một chén
chè hột vịt. Cầm chén chè trên tay, tôi hết sức bỡ ngỡ vì là lần
đầu tiên mới được nghe và thấy món lạ này. Tôi múc từng muỗng
chè cho vào miệng. Mùi thơm của đậu xanh, của hột vịt như tan ra
trong miệng. Nhẩn nha nhai từng muỗng chè, tôi lại bắt gặp cái
ngon của từng sợi phổ tai vừa giòn vừa ngọt vị chè, vừa thoang
thoảng vị biển mặn. Chưa hết, khi cắn hột vịt, tôi mới cảm nhận
được vị ngọt của chè, vị béo của lòng đỏ lòng trắng hột vịt tràn
ngập các chân răng. Chép miệng, nuốt từ từ, cảm giác này như lan
tỏa khắp cơ thể. Vẫn chưa hết điều kỳ thú của chè hột vịt. Sau
này, khi được thưởng thức món giải nhiệt này ở nhà một người bạn,
tôi mới được tận thưởng hương vị khác lạ của chè hột vịt. Đó là
khi chè hột vịt được cho vào một ít nếp rặt. Món chè mới ngon
làm sao khi có vị béo thơm của mấy hột nếp đầu mùa. Càng ăn càng
“bắt ngây” cái thứ chè chỉ để “ăn chơi”, tuyệt nhiên không thấy
bày bán nơi nào cũng như trong những buổi cúng kiếng.
Tin Tổng hợp
|
|