|
|
Từ đường có
riêng một thần chủ để thờ vĩnh viễn và là của thuỷ tổ ḍng họ.
Gia từ chỉ có bài vị của bốn đờ: cao, tằng, tổ, khảo. Thần chủ
thường làm bằng gỗ táo, không mối mọt và tượng trưng cho sự lâu
bền.

Bàn thờ luôn là nơi thiêng liêng nhất đối với người Việt
Thần chủ dài
độ một thước, đặt trong một hộp vuông che kín, ở giữa đề tên
thuỵ, hiệu, chức tước, hai bên đề ngày, tháng, năm sinh và mất
của tổ tiên. Hộp thần chủ được đặt trong long khám, chỉ khi nào
cúng tế mới mở ra. Theo tục lệ “ngũ đại mai thần chủ”, nên khi
có ông mới mất, thần chủ vị cao tổ sẽ bị nhấc đi để nhường chỗ
cho vị mới. Các vị tằng, tổ, khảo c̣n lại sẽ dần dần mỗi vị lên
một bậc, v́ có thêm vị khảo mới thay cho vị cũ được đưa lên hàng
tổ. Có nhà đơn giản, không bày thần chủ, chỉ thờ bằng một bộ ỷ.

Bàn thờ luôn được đặt ở vị trí trang trọng nhất
Đồ thờ (tự
khí) thường gồm có lư hương, đèn nến, b́nh hoa, mâm quỳ, mâm
bồng, đài rượu, đài hoa quả, hộp trầu, một bộ chén nhỏ… bằng
đồng hoặc bằng gỗ sơn son thếp vàng. Nhà giàu có thêm hoành phi,
câu đối thếp vàng hoặc khảm xà cừ, bát bửu. Nhà b́nh thường có
lư hương bằng sứ, đôi đèn nến sơn son, treo hoành biển đơn giản
hơn và dán đôi liễn bằng giấy đề chữ Hán… Dù túng thiếu cũng
tránh mang cầm cố đồ thờ. Trước đây, khi người nghèo vay nợ đến
30 tháng chạp chưa có tiền trả, chủ nợ thuê nặc nô (lưu manh
chuyên đi đ̣i nợ thuê) đến nhà con nợ ngồi lên bàn thờ hoặc bắt
nợ bằng thần chủ gia tiên.
Đến nay tục
thắp hương thờ cúng tổ tiên, hướng về cội nguồn tiếp tục được
duy tŕ và ngày càng có vị trí quan trọng trong đời sống tâm
linh người Việt. Và với bất kỳ người Việt nào, bàn thờ cũng là
nơi thiêng liêng nhất.
|
|