|
Phàm các văn thơ, từ lệnh bang giao với nhà Minh đều do ông soạn
thảo. Tiếng tăm lừng lẫy Trung nguyên. Sinh thời, không sách nào
ông không đọc.
Từ
bé, Lương Thế Vinh nổi tiếng thần đồng, Vinh học rất mau thuộc,
mau hiểu, mà chơi cũng rất tài t́nh. Cậu thích thả diều, câu cá,
bẫy chim cùng với lũ trẻ chăn trâu. Diều của Vinh thường lên cao
hơn, h́nh dáng cũng rất lạ, vừa giống "cánh thoi" lại vừa giống
"cánh tiên", Vinh làm hẳn một bộ sáo diều to nhỏ bốn chiếc, khi
diều thả lên, tiếng trầm xen lẫn tiếng bổng rất du dương vui
tai, người lớn, trẻ em cũng say mê lắng nghe.
Dân
chúng ca ngợi Trạng nguyên Lương Thế Vinh và gọi ông là Trạng
Lường v́ ông không chỉ giỏi về văn học mà c̣n giỏi toán, ông đă
có nhiều phát minh khoa học ứng dụng vào đời sống. Ông đă soạn
cuốn "Đại thành toán pháp". Mở đầu cuốn sách Lương Thế Vinh đề
bài thơ khuyên mọi người học toán:
Trước thời biết cách thương lường,
Tính toán b́nh phân ở Cửu chương,
Thông hay mọi nhẽ điều vinh hiển,
Học
lấy cho tinh giúp thánh vương!
Ông
c̣n chế ra bàn tính gẩy, lúc đầu bằng đất rồi bằng trúc, sau làm
bằng gỗ, sơn mầu khác nhau vừa đẹp, vừa dễ tính, dễ nhớ.
Một lần sứ nhà Minh là Chu Hy sang nước ta. Vua Lê Thánh Tông
sai Lương Thế Vinh ra tiếp. Chu Hy nghe đồn nước Nam có ông
trạng đă nổi tiếng văn chương, âm nhạc, mà c̣n tinh thông cả
toán học nên có lần mới hỏi Lương Thế Vinh:
- Có
phải ông làm ra sách "Đại thành toán pháp", định thước đo ruộng
đất, chế ra bàn tính của nước Nam đó không?
Lương Thế Vinh đáp:
-
Dạ, đúng thế.
Nhân có con voi rất to đang kéo gỗ trên sông. Chu Hy hỏi:
-
Trạng thử cân xem con voi kia nặng bao nhiêu!
-
Xin được!
Dứt
lời, Vinh xăm xăm cầm cân đi cân con voi.
-
Tôi e chiếc cân của ông quá nhỏ so với con voi đấy! - Chu Hy
cười nói.
-
Th́ chia nhỏ voi ra - Vinh thản nhiên trả lời.
-
Ông định mổ thịt voi à? Cho tôi xin miếng gan nhé!
Lương Thế Vinh tỉnh khô không đáp. Đến bên sông, Trạng chỉ chiếc
thuyền bỏ không, sai lính dắt voi xuống. Trạng cho lính lội
xuống đánh dấu mép nước bên thuyền rồi dắt voi lên.
Kế
đó, Trạng ra lệnh đổ đá hộc xuống thuyền. Thuyền lại dằm xuống
dần cho tới đúng dấu cũ th́ ngừng đổ đá.
Thế
rồi Trạng bắc cân lên cân đá. Trạng cho bảo sứ nhà Minh:
-
Ông ra mà xem cân voi!
Sứ
nhà Minh vẫn c̣n thử tài tiếp:
-
Ông cũng giỏi đấy chứ! Tiếng đồn quả không ngoa! Ông đă cân được
voi to, vậy ông có thể đo được tờ giấy này dày bao nhiêu không?
Sứ
nói rồi xé một tờ giấy bản rất mỏng từ một cuốn sách dày đưa cho
Lương Thế Vinh, Hy lại đưa luôn một chiếc thước.
Giấy th́ mỏng mà ly chia ở thước lại quá thưa. Vinh nói:
-
Ngài cho tôi mượn cuốn sách!
Sứ
nhà Minh đưa ngay cuốn sách và hỏi kháy:
-
Ông nghĩ sách có dạy cách đo chăng?
Lương Thế Vinh lấy thước đo bề dày cuốn sách, tính nhẩm một lát,
rồi nói bề dày tờ giấy.
Kết
quả rất khớp với con số của sứ nhà Minh ghi sẵn ở nhà. Nhưng sứ
nhà Minh nói:
-
Ông đoán ṃ cũng giỏi đấy!
-
Thưa không. Việc đo này rất dễ, ta chỉ cần đo bề dày cả cuốn
sách, rồi chia đều cho số tờ. Việc đó có khó ǵ đâu!
Sứ
nhà Minh ngửa mặt lên trời than:
-
Nước Nam quả lắm người tài !
Thời ông sống người ta thường coi những người hát xướng là "xướng
ca vô loài". Vậy mà Lương Thế Vinh làm quan to lại rất thích hát
tuồng chèo, thi ca nhạc. Ông sáng tác nhiều mà c̣n trực tiếp
biểu diễn nữa. Ông đă viết bộ sách "Hư phường phả lục". Ông cũng
được vua Lê Thánh Tông giao cho cùng Thân Nhân Trung, Đỗ Nhuận
chế định ra các lễ nhạc của triều đ́nh.
Lúc
về trí sĩ, ông vẫn thích la cà nơi thôn dă, thích hát ca. |