|
|
Cách đây
khoảng 4.000 năm vào thời đại đồng thau phát triển, nước Việt
Nam thời đó gọi là nước Văn Lang. Người dân ở đây đã sinh sống
bằng săn bắn, hái lượm và trồng trọt. Họ không dùng vỏ cây làm
áo nữa mà đã biết trồng gai, đay, nuôi tằm, ươm tơ, dệt vải.
Vào thời kỳ này
đồ đồng rất phong phú. Trống đồng và nhiều tượng phù điêu bằng
đồng có khắc họa những cảnh sinh hoạt thời đó với những hình
người, với các loại trang phục khá rõ nét và được thể hiện bằng
phong cách nghệ thuật biến hình, cách điệu cao. Qua đó, ít nhiều
đã cho thấy trang phục của người thời đó khá phong phú như phụ
nữ mặc áo ngắn đến bụng, bó sát vào người, xẻ đến ngực, phía
trong mặc yếm kín ngực, chiếc yếm cổ tròn sát cổ, có trang trí
những hình tấm hạt gạo. Cũng có những loại áo cánh ngắn, cổ
vuông, để hở một phần vai và ngực hoặc kín ngực, hở một phần vai
và trên lưng. Hai loại sau có thể là loại mặc chui đầu hay cài
khuy bên trái. Trên áo đều có hoa văn trang trí. Thắt lưng có ba
hàng chấm trang trí cách đều nhau quấn ngang bụng.
Qua những hiện
vật khảo cổ đã tìm được cho thấy trang phục của đàn bà và đàn
ông như sau:
- Đàn bà mặc
váy (váy kín - "váy chui" và váy mở - "váy ngắn").
- Đàn ông
thường đóng khố và cởi trần.
Do điều kiện
khí hậu và sinh sống, người dân thường lên rừng săn bắn, hái
lượm hay xuống biển bơi lặn đánh cá, hoặc làm ruộng nước vất vả
nên đầu tóc phải gọn gàng. Vì vậy, đàn ông và đàn bà phải cắt
tóc ngắn đến ngang vai hoặc một số ít cắt ngắn đến chân tóc. Về
trang phục của chiến binh thì gồm mảnh giáp hình chữ nhật dùng
để che ngực có 4 quai đeo. Đai lưng bằng đồng có khóa to bản,
được hình thành bởi nhiều các móc được liên kết với nhau. Trên
bề mặt mỗi miếng đều có họa tiết hình rùa hay chim. Các loại bao
ống tay, bao ống chân bằng đồng có thể được dùng trong các điệu
múa ngày lễ, ngày hội (xem ảnh). |
|
|
|
Về hình thức
trang sức và trang điểm của người Việt cổ thì nam nữ đều xâu lỗ
tai và đeo đồ trang sức. Các loại vòng tai phổ biến của hai giới
là hình tròn, hình vành khăn, hình khối đặc biệt là loại vòng
hoa tai gắn quả nhạc hay đôi hoa tai bằng đá, hình con thú.
Những chuỗi hạt thường thấy gồm các loại hạt hình trụ, trái xoan,
hình cầu. Còn vòng tay với nhiều hình khác nhau như: tròn, vuông,
chữ nhật, lòng máng, sóng trâu... có trang trí hoa văn hình lông
chim hay bông lúa.
Ngoài ra còn
nhiều nhẫn bằng đồng đeo ở ngón tay cũng gắn quả nhạc dài xinh
xắn. Tuy đồ trang sức còn thô sơ, nhưng với điều kiện chế tác
hạn chế ta thấy con người thời đó đã có trình độ thẩm mỹ và óc
tưởng tượng cao, đã quan tâm đến vấn đề làm đẹp cho thân thể,
đồng thời thể hiện bàn tay khéo léo, cần cù lao động. Đàn ông
thường vẽ lên mình những hình ngoằn ngoèo, hình móc câu, đó là
tục xâm mình phổ biến. Đàn ông và đàn bà đều nhuộm răng đen và
có tục ăn trầu.
Nghiên cứu các
kiểu trang phục, trang sức, trang điểm thời Hùng Vương, ta tìm
hiểu được khía cạnh về đời sống, mối quan hệ xã hội thời đó. Mặt
khác, ta còn chắt lọc ra những yếu tố thẩm mỹ làm tôn vẻ đẹp con
người gắn bó với thiên nhiên, hài hòa với đất nước non trẻ, với
xã hội vào thời kỳ đầu dựng xây.
(Theo Cinet)
|
|