|
|
Dịp Tết là dịp để mọi người cùng nhau đi trẩy hội, đi lễ đầu
xuân để cầu mong cho cả gia đ́nh năm mới được mạnh khoẻ, b́nh
an, công ăn việc làm được suôn sẻ, may mắn, phát đạt và tràn đầy
hạnh phúc. Năm mới cũng là dịp để mọi người, mọi nhà thắp nén
hương thơm tưởng nhớ đến tổ tiên, cội nguồn.

Hương lộc
Chẳng biết từ bao giờ, người Việt Nam có thói quen đi lễ chùa
vào sáng mồng Một Tết. Trong thời khắc giao thời, nhà nhà thắp
đèn, thắp nhang trên mâm cỗ giao thừa, kính cẩn đọc bài khấn
thần linh thổ địa, ông bà tổ tiên về sum vầy cùng con cháu. Và
khi nén nhang trên mâm cỗ đă tàn, mọi người ngồi quây quần quanh
mâm cơm, cùng nhau nâng chén rượu chúc mừng năm mới, chúc mừng
sức khỏe ông bà, bố mẹ. Những bao đựng ĺ x́ màu đỏ tươi, những
lời chúc mừng như gửi gắm, chờ mong một năm mới với bao ước vọng.
Sau lễ cúng gia tiên, con cháu theo ông bà ra lễ chùa, xin “lộc”
may mắn, tươi tốt cho cả năm.

Thành tâm cầu
b́nh an đầu năm tại chùa Quán Sứ
Lễ giao thừa ở nhà xong, người ta kéo nhau đi lễ các đ́nh,
chùa, miếu, điện để cầu phúc cầu may, xin Phật, Thần phù hộ độ
tŕ cho bản thân và cho gia đ́nh. Và nhân dịp này người ta
thường xin quẻ đầu năm. Khi đi lễ, người ta kén giờ và kén hướng
xuất hành, đi đúng hướng đúng giờ để gặp sự may mắn quanh năm.
Ngày nay, người ta đi lễ nhưng ít người kén giờ và kén hướng.
Ḥa vào ḍng người đi lễ đầu xuân, nhất là lúc tiết trời se
se lạnh, trời lất phất mấy giọt mưa xuân, ta cảm nhận như đất
trời giao ḥa. Mầm cây xanh như chỉ chờ thời khắc này để đâm
chồi, nảy lộc, con người dường như cũng cời mở với nhau hơn, tíu
tít chào hỏi, chúc tụng nhau, kể cả những người lần đầu tiên gặp
mặt, nhất là ở chốn thiêng liêng này. Các đền, chùa đều đă thắp
sẵn nén nhang, đèn cầy (nến), hương hoa, hoa quả… mở rộng cánh
cửa để đón du khách của lễ Phật, lễ Thánh. Tiếng chuông chùa
trầm trâm ngân vang trong đêm xuân, ḥa quyện giữa hơi sương sớm
với mùi thơm của khói hương, mùi của các loài hoa, hoa lễ, hoa
trồng trong chùa… tạo nên một không khí yên ả, thanh tịnh trong
tâm hồn mỗi con người.
Dù bận rộn đến trăm công ngh́n việc, nhưng đă đi lễ là như
lạc vào cơi Phật, phải thong thả, không vội vàng chen lấn, tinh
thần thoải mái, tâm hồn thanh tịnh, không tà uế, không căi vă to
tiếng, đến đi đứng cũng phải nhẹ nhàng, đôi guốc đôi giày cũng
không được thỏa sức nện mạnh xuống sàn nhà, kinh động đến cơi
thiêng.

Sinh viên đi lễ
chùa cầu học hành, thi cử...
Người Việt Nam ta xưa bản tính hiền lành, hay lam hay làm, đi
lễ đầu năm chỉ cầu mong cho mưa thuận gió ḥa, vạn sự như ư, gia
đ́nh ḥa thuận b́nh an. Mà đi lễ cũng là khấn cho gia đ́nh, nội
tộc, con cháu được sum vầy, vui vẻ, b́nh an, ḥa thuận, cầu mong
cho đất nước được an vui thái b́nh, người người no ấm, chứ chẳng
ai đi lễ lại chỉ cầu xin lộc may mắn cho riêng bản thân ḿnh. Đó
cũng là nét văn hóa và nhân văn của dân tộc Việt Nam. Theo quan
điểm của người Việt, muốn cầu mong thần tài phù hộ th́ đầu năm
xuất hành nên chọn hướng chính Tây, c̣n nếu mong điều hạnh phúc
th́ phải chọn hướng Nam xuất hành để lời cầu chúc được như ư. Đồ
lễ đâu cần to tát, nhiều nhặn ǵ, chủ yếu là cái tâm, miễn là có
ḷng thành hướng về Đức Phật. Đồ lễ sang th́ là mâm xôi, con gà,
chén rượu, ấm trà, cũng có khi chỉ là bông hoa tươi, nén nhang
thơm… đều được coi trọng như nhau.
Theo lệ thường th́ một “mâm” lễ bao giờ cũng phải đủ cả hương,
hoa, tiền vàng (tiền âm phủ), tiền dương gian, có thêm một tờ sớ
viết bằng chữ nho, ghi những điều cầu mong của gia chủ cho một
năm mới vạn sự như ư. Lời văn khấn có bài bản, văn vẻ, có vần,
có điệu, nghe như thơ, như nhạc, vang măi trong không gian âm u,
huyền bí của đ́nh, chùa tạo nên sự linh thiêng, vừa như ảo, vừa
như thực, làm ta cảm giác lúc này chỉ có một ḿnh ta cùng thần
Phật đang chăm chú lắng nghe những điều ước của ta và biến nó
thành hiện thực… Lễ xong thường ai cũng muốn nán lại để xin
“lộc” nhà chùa, chỉ là một nhánh cây hay bông hoa… tượng trưng
cho sự tươi tốt, dồi dào khỏe mạnh cũng cảm thấy vui vui.
Đi lễ đầu xuân không chỉ để thỏa cơi tâm linh, mà c̣n là dịp
để du ngoạn thưởng lăm cảnh đẹp sơn thủy hữu t́nh trong tiết
xuân. Khí xuân cũng thật thích hợp cho những cuộc du ngoạn
phương xa, không khí se lạnh, những giọt mưa phùn rơi xuống mặt,
không đủ thấm ướt áo ai mà chỉ làm giảm bớt đi cái nhọc mệt của
chặng đường dài.

Bàn ghi danh
công đức tại đ́nh Trấn Vũ – Hà Nội
Có lẽ một phần cũng v́ lư do ấy mà bạn có thể bắt gặp những
ḍng người bất tận hành hương về cơi phật với lễ hội Chùa Hương,
Yên Tử, Tây Phương, chùa Thầy hay ngược về với quê cha đất tổ
Hùng Vương, hoặc vào phủ Tây Hồ nơi thờ bà chúa Liễu Hạnh, ra
chùa Quán Sứ, chùa Trấn Quốc cầu lộc tài, hay ra Văn Miếu - Quốc
Tử Giám cầu mong cháu con học hành giỏi giang, tài hiền giúp ích
cho đời… Không biết những lời thỉnh cầu đó có thấu đến “cửu
trùng đài” hay không, được linh ứng “phù hộ độ tŕ” đến mức nào,
nhưng mỗi năm Tết đến xuân về, người người nhà nhà lại sắm sửa
trẩy hội, đi lễ đầu xuân. Và họ tin rằng, đi lễ đầu xuân trở về
tâm hồn của họ được thanh thản hơn, hi vọng một cuộc sống ngày
mai sẽ tốt đẹp hơn.
Có thể nói, lễ hội thực sự thấm sâu vào từng huyết mạch của
người dân nước Việt, chẳng thế mà có nhiều nơi trên đất khách
quê người như ở Hàn Quốc, Mỹ, Pháp… người xa xứ ao ước được
hưởng không khí khi mùa xuân về tại quê nhà.
Đi lễ đầu xuân đă trở thành hơi thở của cuộc sống, là thói
quen, nét đẹp của nền văn hóa Việt Nam, là nơi thể hiện ước mơ
ngàn đời của người Việt Nam, cầu mong mưa thuận gió ḥa, cầu
mong một cuộc sống hạnh phúc, an vui, thái b́nh. |
|