|
|
Theo dân gian Việt Nam, ngày năm tháng năm âm lịch là ngày
“diệt sâu bọ” hay còn gọi là Tết Đoan Ngọ. Người ta làm bánh
trái, đồ xôi, nấu chè, bày hoa quả cúng tế để tẩy trừ “sâu bọ”
có hại cho cây cối, mùa màng và đời sống nói chung.

Vì là đoan ngọ
nên lễ cúng gia tiên phải cúng vào giờ ngọ
Ở Việt Nam, vào ngày Tết Đoan Ngọ còn nhiều tục lưu truyền
đến nay; sáng sớm cho trẻ ăn hoa quả, rượu nếp, trứng luộc, bôi
hồng hoàng vào thóp đầu, vào ngực, vào rốn để giết sâu bọ. Người
lớn thì giết sâu bọ bằng cách uống rượu (hoà ít tam thần đơn)
hoặc ăn rượu nếp. Trẻ em giết sâu bọ xong khi còn ngồi trên
giường, rồi rửa mặt mũi, chân tay xong bắt đầu nhuộm móng tay
móng chân, đeo chỉ ngũ sắc.
Em gái đến độ tuổi xâu lỗ tai cũng chọn ngày này mà xâu. Vì
là Đoan Ngọ nên lễ cúng gia tiên phải cúng vào giờ Ngọ (buổi
trưa). Tục hái thuốc mồng năm cũng bắt đầu từ giờ Ngọ, đó là giờ
có dương khí tốt nhất trong cả năm, lá cây cỏ thu hái được trong
giờ đó có tác dụng chữa bệnh tốt, nhất là các chứng ngoại cảm,
các chứng âm hư. Người ta hái bất kỳ loại lá gì có sẵn trong
vườn, trong vùng, miễn sao đủ trăm loại, nhiều ít không kể.
Tuy vậy, nhân dân Việt Nam quen dùng thảo mộc chữa các chứng
bệnh, biết phân biệt loại có độc, chẳng hạn lá ngón, cà độc dược,
lá sắn... dẫu người nặng đầu óc mê tín cũng chẳng dám hái. Ngược
lại, các cây cỏ chữa bệnh thông thường có tác dụng trừ phong ích
khí thì hái nhiều hơn như ích mẫu, ngải cứu, sả, tử tô, kinh
giới, lá tre, lá bưởi, cam, chanh, quýt, mít, muỗm, hành, tỏi,
gừng, chè, ổi, trầu không, sài đất, sống đời, bồ công anh, sen,
vông, lạc tiên, nhọ nồi... |
|