| |
Trải qua những nồi da xáo thịt trên đất nước chúng ta, sau
cùng ngày 30 tháng 4/75 đã trườn đến. Trong cơn thác chính trị,
dòng người bỏ nước ra đi. “Đi về đâu hỡi em!” đó là dòng nhạc
của Trịnh Công Sơn diễn tả tâm trạng con người bước đi nhưng
chưa tìm thấy chặn cuối của con đường. Tâm trạng “đi về đâu
hỡi em” cũng không có sự khác biệt ở những con người Việt
trong ngày 30/4/75 xuống tàu ra khơi. Thế rồi, nhờ bởi những
xao xuyến chính trị, được ràng buộc bởi tinh thần trách nhiệm
và thể hiện giá trị đạo đức, người Việt di tản đã được định cư
khắp nơi trên thế giới. Đặc biệt Quốc Hội Hoa Kỳ đã chuẩn chi
ngân sách giúp đỡ người tỵ nạn Đông Dương, trong đó Việt Nam
chiếm đa số.
“Trải qua những cuộc bể dâu” của miền đất mới, người Việt đã
lớn dậy qua bao tháng ngày lao cật cùng sự đổi thay từ tư duy
để hội nhập vào đời sống, ổn định cả vật chất lẫn tinh thần.
Bên cạnh những bương chải trên một đất nước có lắm mật và
đường cũng như rất nhiều cơ hội để được thi thố tài năng của
một người mới trở thành công dân một đất nước mới. Đất nước ấy
(Hoa Kỳ) mặc dầu rất trẻ trung (hơn 200 năm) nhưng tự hào đã
có một định chế chính trị vô cùng dân chủ và tự do, qua những
căn bản tam quyền phân lập lấy ra từ chủ thuyết của John Lock,
cũng như mô hình kinh tế vĩ mô của Adam Smith. Được những
người Mỹ khôn ngoan, tiến bộ đón nhận và triển khai rồi đưa
vào thực dụng.
Nhờ những căn bản ấy, người Việt di tản chính trị sau 5 năm
trở thành người Mỹ gốc Việt, có quyền hành xử lá phiếu của
mình theo các điều lệ pháp quy, chọn lựa người đại diện cho
mình thuộc đảng Dân Chủ, Cộng Hòa hay Độc Lập để, phục vụ
quyền lợi của tổ quốc nước Mỹø, cho Mỹ và vì nước Mỹ. Nghĩa là
tất cả cho nước Mỹ, theo tinh thần hiến định và đã được tự
nguyện đồng ý của người công dân mới, khi đưa tay tuyên thệ.
Dĩ nhiên, cũng theo tinh thần hiến định lá phiếu của mình
không bị chi phối bởi một áp lực nào. Do đó, chọn lựa ứng viên
thuộc đảng Dân Chủ hay Cộng Hòa là do quyết định của chính
mình, chứ không bị khuynh đảo bởi những ý tưởng viễn vông
không quán triệt một cách cụ thể, như quan niệm: đảng Dân Chủ
thân cộng và Cộng Hòa chống cộng. Hoặc có người nằm mơ, nói
sảng rằng bỏ phiếu cho ứng viên Cộng Hòa, Tổng thống Bush khi
tái đắc cử, ông Bush sẽ giúp đỡ những lực lượng chống cộng Hải
ngoại đem Thủy Quân Lục Chiến đổ bộ Đà Nẵng để lật đổ chính
quyền Hà Nội. Thậm chí có người không thích ứng cử viên Dân
chủ John Kerry đòi tổ chức biểu tình chống đối và xử dụng ngôn
ngữ thiếu tế nhị. Thêm nữa, chúng tôi có biết một số người
trước đây luôn luôn ủng hộ Cộng Hòa và cổ võ Tổng thống Bush.
Nhưng sau khi Tổng thống Bush quyết định Hoa Kỳ trợ giúp ngân
sách để chống lại bệnh HIV/AIDS trên các quốc gia Phi châu,
trong đó có Việt Nam. Anh bạn HO trên đã dùng những lời không
đẹp cho rằng Tổng thống Bush thân cộng và anh ta đã ngã sang
ủng hộ Thượng Nghĩ Sĩ John Kerry.
Hiện tượng ủng hộ, chống đối rồi ủng hộ của anh HO trên là tốt
và cần thiết đứng trên quan điểm. Vì hành động ấy thể hiện
tinh thần dân chủ và tự do phát biểu của người công dân Hoa Kỳ
được bảo vệ bởi hiến pháp. Tuy nhiên, nếu quan niệm Dân chủ
thiên cộng và Cộng hòa chống cộng là vấn đề chúng ta nên nhìn
lại lịch sử cận đại. Cũng như chúng ta có quyền đồng ý với lập
luận cho rằng John Kerry là người chống chiến tranh sau khi
trở về từ Việt Nam, nhưng chúng ta không thể kết luận Thượng
Nghĩ Sĩ John Kerry phản quốc, vì điều nầy hoàn toàn trái ngược
với tinh thần tự do phát biểu có tri thức của cựu chiến binh
Hải quân đại úy Kerry, người đã quên thân mình trong lúc bị
thương để cứu thuộc cấp và đã được nhận lãnh nhiều huy chương
cao quý của chính phủ Hoa Kỳ trao tặng.
Nhìn lại vấn nạn phân tranh Nam-Bắc Việt Nam, người khởi xướng
đem quân vào Việt Nam theo di chúc “Domino” là Tổng thống
Kennedy, với mục đích ngăn chận sự bành trướng của chủ nghĩa
cộng sản. Sau đó kẻ thừa kế Tổng thống Johnson (thuộc đảng Dân
chủ) là người tiếp tục “leo thang” chiến tranh qua hình thức
tăng quân số trực tiếp tham chiến tại Việt Nam, ra lịnh Thủy
Quân Lục Chiến Hoa kỳ đổ bộ Đà Nẵng vào tháng 3/1965, tiếp tục
chính sách tiêu diệt sự bành trướng của cộng sản trên vùng
Đông Nam Á theo tinh thần chủ thuyết “Domino” của Tổng thống
Truman và đường lối “Biên Cương Mới” (New Frontier) của Tổng
thống Kennedy (Dân chủ). Trong lúc ấy, dưới thời Tổng thống
Johnson quốc hội Hoa Kỳ do đảng Cộng Hòa chiếm đa số và đã
biểu quyết chống đối mạnh mẽ việc Kennedy và Johnson đem quân
vào Việt Nam.
Cho đến khi Tổng thống Nixon (thuộc đảng Cộng hòa) người đã
khai thông những bế tắc cùng Trung Cộng, qua hình thức viếng
thăm Bắc Kinh, từ đây vấn đề Tư bản luận hay Cộng sản thuyết
không còn là đề tài để tranh chấp chính trong nội bộ Cộng hòa
Hoa Kỳ nữa, mà họ đã chú trọng đến nền kinh tế thị trường bành
trướng. Do đó, việc viếng thăm Bắc Kinh của Tổng thống Nixon
khởi đầu cho kỷ nguyên mới, sống cùng và cùng ăn cùng ở với
người cộng sản trong mục đích thương mại tìm kiếm lợi nhuận
cho nước Mỹ. Và cũng từ đó, phương trình Nam Việt đã không còn
là ẩn số x nữa, nên động cơ gặp gỡ giữa Ngoại trưởng Kissinger
và Ngoại trưởng Lê Đức Thọ đã xảy ra rất nhiều lần tại Paris.
Chính những trao đổi và bàn thảo giữa hai vị ngoại trưởng
thuộc đảng Cộng hòa (Tiến sĩ Kissinger) và đảng Cộng sản (ông
lê Đức Thọ) đã đưa đến các điều kiện bất tương đồng nhưng buộc
chế độ Nam Việt do ông Nguyễn Văn Thiệu cầm đầu ký kết vào văn
kiện hòa đàm Ba lê do chính Hoa Kỳ và Hà Nội viết ra, để rồi
cho đến tháng 3/75 khi trận chiến miền Cao Nguyên bắt đầu,
Tổng thống Gerald Ford (thuộc đảng Cộng Hòa) đã từ chối trả
lời báo chí về tình trạng nam Việt Nam bỏ đi đánh golf, cũng
như Quốc Hội Hoa Kỳ đa số thuộc đảng Cộng Hòa vào thời điểm ấy
đã phủ quyết mọi chi viện cho miền Nam chống trả lại cuộc tiến
công vũ bảo của miền Bắc, mở đầu cho sự sụp đổ toàn diện chế
độ miền Nam.
Trở lại vấn đề ai chống cộng và ai thân cộng? Dân Chủ hay Cộng
Hòa? Chúng tôi quan niệm không ai chống mà cũng chẳng ai thân.
Tất cả đều được thận trọng và rà-soát từng giai đoạn và yếu tố
trong mục đích phục vụ quyền lợi của Hoa Kỳ. Dĩ nhiên quyền
lợi của Hoa Kỳ trên hết và trước tiên và sẽ không có một ông
Cộïng hòa hay ông Dân chủ nào đó lại bỏ quên quyền lợi của tổ
quốc Hoa Kỳ để bênh vực cho Việt Nam. Hơn nữa mặc dầu chúng ta
là những người Mỹø, nhưng vẫn người Mỹ gốc Việt, da vẫn vàng,
tóc vẫn đen và mũi vẫn chưa cao (trừ khi đi sửa). Chúng ta có
quyền xử dụng lá phiếu của mình để bầu cho bất cứ ai, người ấy
là Cộng Hòa hay Dân chủ. Cũng như bổn phận người công dân Mỹ
là phải bênh vực và bảo vệ (defend & protect) hiến pháp Hoa Kỳ,
sẵn sàng hy sinh tính mạng. Đó là những ràng buộc tuyệt vời
(the beauty) của quyền công dân. Nhưng quyền tự do tuyệt vời
không nhất thiết phải hành động biểu tình chống ứng cử viên
nầy, nguyền rủa ứng cử viên kia hoặc có những hành động chống
đối làm phiền lòng đến những người ủng hộ cho liên danh nầy
hoặc liên danh khác, hoặc hành động thiếu văn hóa là điều
chúng ta nên tránh xa. Hơn nữa, bất kỳ ứng viên nào khi tranh
cử đều đứng trên lập trường của đảng, nhưng khi đã trở thành
Tổng thống thì đảng là thứ yếu và tổ quốc Hoa Kỳ trở thành
chính yếu. Do đó, không có một vị Tổng thống Cộng hòa, Dân chủ
hay Độc lập nào hy sinh quyền lợi của đất nước mình đi giúp
đất nước khác, nếu quyền lợi đất nước của họ không được lợi
nhuận.
Trên một đất nước tự do, dân chủ nếu muốn được thừa hưởng
những giá trị tinh thần cao quý ấy người công dân phải hành xử
bằng tri & hành thức, cũng như luôn luôn tự trọng, mực thước,
lựa chọn không gian, thời gian để phát biểu và giải bày tư duy
của mình qua hình thức ôn hòa, để đất nước có được :” Một xã
hội trật tự, an bình và thịnh vượng” như trong diễn văn của
Tổng thống Clinton đọc trong ngày đại hội đảng Dân chủ tại
Boston.

________________________________________________________________________
Dân Quyền thiết kế và giữ bản quyền. Mong bạn đọc góp ý
kiến, phê bình.
Địa chỉ:
2800 N. Classen BLVD Suite 102
Oklahoma City, OK 73106
Điện thoại
(405) 525-3881
Fax: (405) 692-8558 |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
| |
|