Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Phản đối mạnh mẽ mọi hoạt động xâm phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
Giỗ Tổ Hùng Vương 2026: Tăng tính liên kết vùng và lan tỏa văn hóa cơ sở
    Tin Thế Giới
Israel tuyên bố phá hủy máy bay của cố Lãnh tụ Tối cao Iran
    Tin Việt Nam
Tổng Bí thư tiếp các Bộ trưởng Trung Quốc nhân dịp Đối thoại chiến lược 3+3
    Tin Cộng Đồng
Lễ hội Xuân hồng lan tỏa tinh thần nhân ái, sẻ chia yêu thương
    Tin Hoa Kỳ
Ông Trump thu hồi quy chế miễn thuế cho Đại học Harvard
    Văn Nghệ
Những 'đóa hoa nghệ thuật'
    Điện Ảnh
'Khổng Tước' mê hoặc khán giả Hà Nội trong đêm công diễn đầu tiên
    Âm Nhạc
Thiết tha tình quan họ
    Văn Học
Bộ GD&ĐT sẽ sửa sách giáo khoa sau sáp nhập, nhưng không phải năm nay

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Đọc Báo Trong Nước
Động từ 'chạy' và những tấn trò đời ở Việt Nam
Khoảng vài chục năm nay, động từ “chạy” ở nước ta có thêm một nghĩa mới. Khái niệm ấy ra đời rất tự nhiên từ thực tiễn cuộc sống và nghiễm nhiên tồn tại. Nó mô tả việc chạy chọt, lo lót để giải quyết một công việc gì đó cho một người hoặc một tập thể.

 


 


 


Cũng từ thực tiễn, người ta rút ra một điều: Cả cuộc đời người, ai cũng có lúc “chạy việt dã” và “chạy” từ khi còn nằm trong bụng mẹ. Đến lúc sắp chết còn phải lo chạy một vị trí đẹp trong nghĩa trang. Thật là cười ra nước mắt!

 

Người mẹ bắt đầu có thai đã phải chạy lo nơi thăm khám thai nhi định kỳ. Rồi lo tìm nơi sinh đẻ phù hợp, có độ tin cậy cao để được mẹ tròn con vuông. Thế là thai nhi cũng phải chạy cùng mẹ. Khi con học mẫu giáo thì lo chạy vào trường lớp nào có chế độ chăm sóc tốt. Rồi tiếp đến là lo vào học lớp 1. Mà chuyện xin vào học lớp 1 lâu nay đã trở thành chủ đề sôi động đối với các phụ huynh. Người ta ví việc xin cho con vào học lớp 1 còn khó hơn đi học đại học. Khó mà tìm thấy ở quốc gia nào lại có chuyện phụ huynh xếp hàng thâu đêm ở cổng trường THCS chầu trực xin cho con vào lớp 1. Khó đến thế nên lại phải “chạy”. Và cái giá cho việc vào được trường điểm cũng không hề nhỏ, mọi người vẫn rỉ tai nhau chạy hết số tiền hàng chục triệu. Dĩ nhiên, chạy đẻ và chạy học cũng do các sản phụ và phụ huynh có điều kiện kinh tế nên mới đua nhau chạy trái tuyến. Lên đến bậc THPT tiếp tục chạy; vào đại học cũng chạy. Rồi tốt nghiệp đại học mới càng gian nan. Bởi mỗi năm, có hàng vạn cử nhân ra trường bị thất nghiệp. Vậy muốn có việc làm thì phải chạy.

 

Những năm gần đây, rất nhiều con em nhân dân lao động đăng ký thi vào các trường quân đội và công an. Có hai lý do chính: một là vào những trường đó, gia đình đỡ phải lo nuôi con ăn học mấy năm trời, nghĩa là “cơm ăn ba bữa, quần áo mặc cả ngày” do Nhà nước bao cấp, lại sống ở môi trường có kỷ luật hơn; hai là khi ra trường cũng đỡ vất vả xin việc bởi được phân công công tác ngay. Nhưng rồi cũng chính sự ưu việt đó mà chuyện thi cử vào các trường của lực lượng vũ trang ngày khó khăn hơn, điểm tuyển chọn cao hơn. Vậy là lại nảy sinh việc chạy.

 

Đấy là cái sự chạy đầu đời của mỗi con người. Còn khi đã trưởng thành rồi, bao nhiêu việc khác phải chạy. Thời bao cấp trở về trước cũng đã có chuyện chạy. Trả ơn thời ấy thường chỉ là món quà nhỏ, chẳng hạn chục cân gạo nếp, gạo tám, đôi gà. Nhưng đến thời mở cửa, hội nhập thì có nhiều việc phải chạy và cái giá chạy cũng tăng nhanh. Cơ chế “phong bì” bắt đầu xuất hiện. Giá của sự chạy được tính bằng “cây”, bằng “chỉ” (vàng) và dần dần được quy ra “vé” (100USD). Rất tự nhiên, mọi người tự nguyện chấp nhận việc này, việc kia hết bao nhiêu “vé”. Khi làm việc gì khó khăn, người ta lại hỏi nhau: “Thế đã chạy chưa?”.

 

Đất nước đổi mới, phát triển nhanh, tạo ra nhiều cơ hội và việc làm thì cũng đồng thời phát sinh nhiều tiêu cực. Những quan chức nắm giữ quyền hành ở mọi lĩnh vực, đặc biệt là lĩnh vực nhạy cảm, dễ kiếm tiền đã hình thành một tư duy cửa quyền khi giải quyết công việc. Có thể là người tài, có năng lực thật sự nhưng nếu không có tiền chạy chọt thì vẫn thất nghiệp như thường. Chính vì thế, khi phụ huynh cho con vào đại học thì đã bắt đầu phải lo tích lũy lấy một khoản tiền để khi con ra trường còn lo “chạy”.

 

Tuy nhiên, xung quanh việc chạy cũng có nhiều chuyện đau lòng. Nhiều người tiền mất tật mang bởi chạy không đúng “cửa” hoặc bị bọn cò mồi lừa đảo. Ở nhiều lĩnh vực, con ông cháu cha đã được sắp xếp ghế ngồi từ trước rồi nhưng cò mồi vẫn chỉ cho người chạy lao vào. Ngay cả những nơi tổ chức thi tuyển, tưởng chừng như công minh chính đại nhưng danh sách được tuyển chọn cuối cùng vẫn là con cháu của quan chức. Thế là tiền mất, tật mang... sinh ra kiện cáo. Năm nào cả nước cũng có hàng vạn vụ kiện về lừa đảo, chiếm đoạt tiền chạy chọt xin việc, chạy án và xin dự án. Có cầu ắt có cung. Bây giờ đi đến bất cứ đâu, làm bất cứ việc gì đều dễ dàng bắt gặp đội ngũ “cò” môi giới và “cò chạy”. Đơn giản như đi đăng ký ôtô, xe máy hay đổi giấy phép lái xe, thông thường phải mất vài ngày mới xong mà dùng tiền thuê “cò” thì chỉ mất vài giờ là xong ngay. Vì nhiều người muốn nhanh nên “cò” cũng tồn tại và phát triển nhờ thế.

 

Ngoài chạy việc còn phát sinh vô số việc chạy khác mà ở cấp lãnh đạo cao nhất của Đảng, Nhà nước ta đã từng chỉ ra. Đó là nạn chạy chức, chạy quyền, chạy án và dự án. Có việc làm ổn định rồi thì lại lo chạy chức. Bởi chức tước càng cao thì quyền càng lớn và bổng lộc càng nhiều. Vậy thì với tư tưởng vụ lợi, tham nhũng, muốn vơ vét cho đầy túi tham thì làm gì các quan tham không chạy để nhanh chóng lên chức tước cao hơn! Chạy đồng hành cùng hối lộ, tham nhũng.

 

Chạy dự án và chạy xin bổ sung ngân sách Nhà nước cũng trở thành phổ biến. Từ mấy chục năm nay, nhiều cơ quan, đơn vị ở các tỉnh, thành phố đã cử hẳn một số cán bộ lên thủ đô nằm vùng. Họ như những cán bộ biệt phái, thường trực ở gần Trung ương và các bộ, ngành, chuyên lo quan hệ để xin dự án hoặc xin ngân sách. Mặc dù tiền dự án hoặc số tiền ngân sách bổ sung mang về đến địa phương không còn nguyên vẹn do phải “lại quả”, “bôi trơn” thì quan niệm có còn hơn không vẫn là động lực để chạy.

 

Cơ chế xin - cho đã hình thành từ lâu, tư duy muốn rút tiền từ ngân sách đã phát sinh ra một kênh chạy chọt. Vậy mới có chuyện nực cười là trong khi cả nước phấn đấu xóa đói, giảm nghèo thì ở địa phương vẫn lo chạy để được công nhận là hộ nghèo, xã nghèo, huyện nghèo. Bởi nghèo thì sẽ được đầu tư dự án xây dựng hạ tầng, quan chức có ăn; dân được trợ giá, trợ cước những mặt hàng thiết yếu. Đấy là tư tưởng ỷ lại, trông chờ, rất bất lợi trong sự nghiệp xây dựng và phát triển đất nước!

 

Khi chạy trở thành căn bệnh nan y thì dư luận bức xúc. Đảng, Nhà nước và Chính phủ đã nhiều lần cảnh báo nhưng do thủ đoạn chạy ngày càng tinh vi, kín đáo và kết thành đường dây nên càng khó phát hiện và xử lý. Chẳng lẽ bó tay?! Gần đây đã đưa ra ánh sáng những đường dây chạy, thuộc nhiều lĩnh vực. Từ quan chức cấp cao đến dân thường đều dính vào vòng lao lý và phải thụ án. Có một số cơ quan, ban, ngành tổ chức thi tuyển công chức ở cấp lãnh đạo nhưng kết quả thi tuyển bị tố cáo gian lận do quan hệ và chạy tiền nên đã bị cấp trên hủy kết quả và đưa ra kiểm điểm. Rồi một số vụ chạy chức, chạy quyền gây hậu quả nghiêm trọng đã bị pháp luật xử lý. Nhưng số những vụ án với số người vi phạm bị phát hiện ấy còn quá ít nên chưa đủ sức răn đe, ngăn chặn.

 

Còn phải chạy thì dân còn khổ và Nhà nước phải chịu gánh nặng bởi những công chức bất tài, thiếu năng lực “ngồi nhầm ghế”. Những kẻ phạm tội nặng trở thành nhẹ hoặc vô can vì có tiền chạy án. Những dự án bất khả thi vẫn được phê duyệt để “đốt” tiền… Chính cán bộ, công chức Nhà nước là những người “đầu têu”, trực tiếp tham gia vào những đường dây chạy nên cần phải xử lý trước. Chẳng lẽ cứ để dân ta mãi mãi phải chạy cả cuộc đời à? Chẳng lẽ để quan tham cũng chạy để vơ vét mãi sao?
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Cẩn trọng với bẫy lừa dịch vụ 'vay đáo hạn', 'vay nhanh' (16-03-2026)
    Tăng kiểm tra hoạt động kinh doanh, sử dụng chất cấm trong chăn nuôi (16-03-2026)
    Hàng quán tăng giá, dân văn phòng rủ nhau mang cơm nhà đi làm (16-03-2026)
    Bắt gọn tên cướp liều lĩnh giựt dây chuyền phụ nữ tại phòng tập Aerobic (16-03-2026)
    Dự kiến ngày 22-3 công bố kết quả bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI (16-03-2026)
    Hơn 93% cử tri cả nước đã đi bỏ phiếu, 5 địa phương đạt sát mức 100% (15-03-2026)
    Công an đề nghị truy tố 2 bị can vụ cướp ngân hàng ở Gia Lai (15-03-2026)
    Đá lại rơi xuống đường sắt qua đèo Hải Vân, nhiều chuyến tàu gián đoạn (14-03-2026)
    Đánh sập đường dây tiền ảo của Tập đoàn Xintel lừa hơn 400 tỉ đồng của 42 ngàn người (14-03-2026)
    Thủ tướng: Quy hoạch tổng thể Thủ đô Hà Nội tầm nhìn 100 năm (14-03-2026)
    Bí thư Đắk Lắk yêu cầu không để xảy ra sai sót trong ngày bầu cử (11-03-2026)
    Truy bắt thần tốc nhóm thanh thiếu niên mang rựa 'truy sát' người đi đường trong đêm (09-03-2026)
    Nếu tăng 8%, lương cơ sở sẽ lên mức bao nhiêu mỗi tháng? (09-03-2026)
    Ô tô con tông liên hoàn trên phố ở Hà Nội, ít nhất 7 xe hư hỏng (06-03-2026)
    2 người bị xử phạt vì đăng tải thông tin sai sự thật về bầu cử (06-03-2026)
    'Nổ' là cháu lãnh đạo cấp cao để lừa đảo, ca sĩ Quốc Kháng lĩnh 18 năm tù (11-09-2025)
    Chuyển hồ sơ sang Cơ quan điều tra Bộ Quốc phòng vụ xe rác làm học sinh tử vong (11-09-2025)
    Các phạm nhân Đinh La Thăng, Trịnh Văn Quyết, 'Bầu Kiên' có được đặc xá dịp 2-9? (29-08-2025)
    Tá hỏa phát hiện nhiều thi thể trôi dạt trên lòng hồ thủy điện (29-08-2025)
    Bắt ông Cao Tiến Đoan, doanh nhân kiêm 'ông bầu' bóng đá (29-08-2025)

Các bài viết cũ:
    Người Việt ngày càng dữ! (19-10-2014)
    Thiếu gia Việt chơi siêu xe: Thú vui hay sự bệnh hoạn? (17-10-2014)
    Nhà ngoại giao Tôn Nữ Thị Ninh: Tôi tự hào là người Việt Nam (17-10-2014)
    Quan làm đơn nắn đường, dân làm đơn đánh lộn (16-10-2014)
    Mẫn cán kiểu công chức cắp ô là..."gian lận"! (14-10-2014)
    Thư ngỏ gửi ngành Giáo dục (14-10-2014)
    Đừng nhận trách nhiệm suông! (13-10-2014)
    Xã hội ngày nay cần một bản Thất Trảm Sớ (11-10-2014)
    Không thể tiến bộ nếu không dám đi ngược chiều đám đông (11-10-2014)
    Cán bộ, công chức hay bọn giang hồ, thảo khấu? (10-10-2014)
    Khi dân đen phải làm 'đơn xin đánh nhau' (09-10-2014)
    Hoang tàn làng văn hóa 3.200 tỉ đồng (08-10-2014)
    Kẻ sống đế vương, người nghèo tận đáy (07-10-2014)
    Cơn sốt iPhone và sự tự ti của một bộ phận người Việt (05-10-2014)
    Câu hỏi của bác Phan Trung Lý có lẽ không ổn! (05-10-2014)
    Thật buồn khi phải viết những dòng này (04-10-2014)
    Lý giải thói tọc mạnh, ưa kèn cựa của người Việt (03-10-2014)
    Chiếc túi xách Hermes 1,6 tỉ đồng và những chuyện chỉ có ở Việt Nam (02-10-2014)
    Bé lớp 3 chết vì đói và 800 tỷ biên soạn SGK (01-10-2014)
    Uống bia nhất bảng, làm việc chót bảng (30-09-2014)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Nắng xuân


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 171505545.