Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
ASEAN bàn về Trung Đông, Biển Đông và Myanmar
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
Phú Quốc tăng cường tuyên truyền an toàn cho chủ tàu du lịch
    Tin Thế Giới
Xung đột tại Trung Đông: Mỹ tiếp tục ban hành cảnh báo an ninh đối với công dân
    Tin Việt Nam
Quảng Ninh sẽ đăng cai Hội nghị Bộ trưởng Tài chính APEC 2027
    Tin Cộng Đồng
EU đề xuất 'chế độ cho người dùng trẻ em' trên mạng xã hội
    Tin Hoa Kỳ
Ông Trump làm gì với 1,4 tỷ USD thu được từ tiền số?
    Văn Nghệ
'Nam thần trăm tỷ' từng là võ sĩ Taekwondo, gây chú ý ở show 'Anh trai'
    Điện Ảnh
Bom tấn thu gần 24 tỷ đồng/ngày, một mình oanh tạc rạp Việt
    Âm Nhạc
Những ngày cuối đời của tác giả lời thơ 'Hà Nội mùa vắng những cơn mưa'
    Văn Học
Từ số 0 tiếng Trung, nữ sinh Việt chinh phục cùng lúc 3 đại học danh giá nhất Trung Quốc

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Tâm lý - Xã hội
Vườn rau bên phố
Nhà phố, tôi cũng ráng chen chúc bày biện khay mồng tơi, chậu hẹ, mớ rau thơm. Buổi sáng nắng lên tràn trên “vườn rau” ửng lên màu xanh mát mắt. Kiên nhẫn và siêng năng một chút, sẽ có dây mướp, dây bầu bò trên giàn tre, nảy những nụ hoa bé xíu trong nách lá, rồi một lúc nào đó sẽ bung cánh vàng tươi.

 



 


Ai đó nói tôi thật là biết hưởng thú vui thời thượng: vườn xanh trong nhà phố. Ai đó khác nói tôi rảnh quá, mười ngàn ba bó rau ăn ba ngày không hết. Cần rau sạch thì cũng đã có những đại lý bán rau sạch trồng ở quê, giao tận nhà hẳn hoi, làm chi phải bỏ công làm đất, gieo hạt, ngày nào cũng cắm cúi tưới cây, rồi bắt sâu, có khi còn nghiên cứu cách thụ phấn cho bầu bí mướp nữa, thật là kỳ công.

 

Thú vui thời thượng hay rảnh rỗi sinh nông nổi? Tôi chỉ cười cười cho qua chuyện. Làm sao tôi kể hết câu chuyện của vườn rau? Những đọt mồng tơi, những bông mướp, những luống hẹ xanh thơm…

 

Làm sao ai đó có thể hình dung được cái màu vàng rực rỡ của hoa mướp trên giàn, dưới nắng sớm tươi trong? Luống hẹ thơm mẹ tôi đã trồng trên cái giàn làm bằng những khúc cây to ẩm mục, mà tôi phải kiễng chân lên mới với tới, nghịch ngợm ngắt vài ngọn để nghe mùi hẹ thơm trên đầu ngón tay? Và, trong buổi sớm mai sương còn ướt đẫm, một con bé vẹt lá cây trong vườn tìm kiếm, thám thính, rồi vui sướng khi phát hiện trái dưa gang chín lấp ló trong đám lá, trên thân nứt một đường dài lộ cả lớp thịt trắng phau.

 

Con bé ấy lớn lên rời quê cũ, chen chân ở phố bê tông lâu ngày mà khu vườn nhỏ vẫn cứ xanh ngợp hoài trong trí nhớ. Nên con bé tham vọng mang khu vườn ấy đặt để vào lòng phố, nơi chật hẹp không gian mà vẫn thênh thang trống vắng khi thiếu những ngọn xanh quê nhà.

 

Rồi những ngọn xanh vươn lên, con bé đã thôi là con bé, được sống lại trong không gian cũ với hương xưa. Ngọn xanh bò lên lan can, ngọn xanh bám trên bức tường lâu nay vô cảm, ngọn xanh nảy ra một bông hoa vàng kiêu hãnh bên bậu cửa sổ. Em có quyền kiêu hãnh mà. Em từ đồng nội đã xuất hiện và tồn tại được nơi này, trên ban công nhà phố. Vì em mà cốt thép cũng nở hoa(*).

 

Để mỗi sáng, khi vẩy cho chậu tía tô một ít nước, khi bắt cây tre cho dây khổ qua leo lên, khi săm soi một trái đậu bắp tí xíu vừa nhú ra, chủ nhân khu vườn phố như gặp lại mảnh quê xưa của mình. Đôi khi tôi cũng tự hỏi, cây và rau này có cảm thấy thiếu thốn không khi phải trọ trong thùng xốp, trong từng chai nước suối cắt đôi, trong những chậu sành cạn cợt. Cây thì phải sống ở nơi rễ có thể bám sâu, ngọn có thể vươn cao, vậy mà lại phải chen chúc ở nơi đất khan hiếm mua từng túi nhỏ.

 

Nghĩ thế thì sinh ra cả nghĩ. Những trái khổ qua đủ nước béo múp không cần thuốc trừ sâu, những thùng xốp cải xanh mơn mởn đã trả lời cho kẻ lo xa. Chỉ cần có một chút đất tương tự quê hương, con người hay cây cỏ đều có thể bám trụ ở bất cứ nơi đâu. Tôi cũng như dây leo mỏng manh kia, hút nhựa tương tư quê nhà mà sống.

 

Để mỗi sáng mai thảnh thơi nhấp ngụm cà phê bên hiên nhà, ngắm từng đốm nắng loang trên giàn xanh, thấy mình như cây khô vừa được tưới một gáo nước mát trong.




(*) Ý thơ Nguyễn Ngọc Hoài Nam
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Máy bay tư nhân và cuộc chơi mới của giới nhà giàu Việt (21-07-2026)
    Giới trẻ Hàn Quốc lựa chọn hôn nhân như một phần của chiến lược tài chính (08-07-2026)
    Người phụ nữ Nhật Bản bị bắt sau khi khâu kín miệng bạn sống cùng nhà, lời kể của nạn nhân gây ám ảnh (08-07-2026)
    Top 5 loài cây được mệnh danh là 'cây hạnh phúc' cho không gian sống (05-07-2026)
    Giải pháp nào cho gia đình đông con khi ôtô không đủ chỗ cho ghế trẻ em? (23-06-2026)
    6 địa điểm gần Hà Nội lý tưởng để trốn nóng dịp hè 2026 (19-06-2026)
    Trẻ 'ôm' điện thoại suốt hè: Chuyên gia cảnh báo những tổn thương tâm lý âm thầm (11-06-2026)
    Thái Lan: Đôi vợ chồng thuê khách sạn rồi nhảy xuống từ tầng cao (10-06-2026)
    Trải nghiệm tuyến cáp treo chinh phục dãy núi cổ hai tỷ năm tuổi tại Nam Phi (06-06-2026)
    Tại sao khách sạn nào cũng có một mảnh vải ngang giường? 90% mọi người không biết công dụng thực sự là gì (02-06-2026)
    Điều tra vụ nghi bỏ thuốc trừ sâu vào ấm nước tại nhà riêng (26-05-2026)
    Sân ga 21 - Kỳ 1: Nhà ga tráng lệ và sân ga bí mật dưới lòng Milan (12-05-2026)
    Người cha chết não sau tai nạn và quyết định khiến nhiều người bật khóc (10-05-2026)
    Có vợ con đàng hoàng vẫn bí mật sang nước ngoài làm đám cưới lần hai, người đàn ông không ngờ đến cái kết này (28-04-2026)
    'Cô dâu 35 tỷ' Tây Ninh chia tay thiếu gia Campuchia sau 3 tháng cưới (27-04-2026)
    Sang Thái chơi lễ Songkran, cô gái Trung Quốc bị lừa bán sang Myanmar (23-04-2026)
    Ca sĩ Trung Quân xin lỗi, thừa nhận xô xát vợ bác sĩ (21-04-2026)
    Chuyện tình cô gái Nhật và anh quản lý Việt làm chung quán nhậu (10-04-2026)
    Sản phụ 56 tuổi sinh đôi, hai bé chào đời cách nhau một phút (07-04-2026)
    Đi làm về thấy chồng bồn chồn lo lắng cứ ôm điện thoại, tin nhắn em 2 vạch rồi' hiểu thế nào là tận cùng nỗi đau (29-08-2025)

Các bài viết cũ:
    Đậm đà nước vối quê (09-10-2018)
    Đừng để người già cô đơn (09-10-2018)
    Chuyện buồn về sự phân biệt giàu nghèo ở học sinh (08-10-2018)
    Những dòng sông chết dần trong phố (07-10-2018)
    Châu chấu rang và mẹ (06-10-2018)
    "Xin lỗi, mình câm", tin nhắn của tài xế Grab khiến chàng trai lặng người (04-10-2018)
    Cân nhắc khi nhà còn nghèo (02-10-2018)
    Xin cảm ơn thành phố có công viên (01-10-2018)
    Tô canh của mẹ (30-09-2018)
    Vô chấp – một rường cột của triết lý Phật giáo (29-09-2018)
    Giới hạn nào cho lòng tham của con người? (27-09-2018)
    “Vắc xin” khen - chê (25-09-2018)
    Nhớ mùa trăng tuổi thơ (24-09-2018)
    Chuyện ăn thịt chó (22-09-2018)
    Hãy nhìn lại chính mình: Bạn là người thiện hay ác? (22-09-2018)
    Quê tôi mùa nước lũ (21-09-2018)
    Trung thu ngày cũ (19-09-2018)
    Mùa săn chuột đồng (18-09-2018)
    Thế giới mạng và lòng nhân ái (16-09-2018)
    Thân thương chiếc gáo dừa nhà ngoại (16-09-2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
À! Chuyện Chiêm Bao


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 180922675.