Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
ASEAN bàn về Trung Đông, Biển Đông và Myanmar
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
Ngắm những loài động vật quý hiếm sinh sống trong rừng Khánh Hòa
    Tin Thế Giới
Tổng thống Zelensky: Ukraine phá hủy Su-24M Nga tại Crimea trong đợt tập kích mới nhất
    Tin Việt Nam
Hải quan Việt Nam thúc đẩy chuyển đổi số tại Đối thoại Hải quan - Doanh nghiệp APEC 2026
    Tin Cộng Đồng
Đài Loan (Trung Quốc): Hoả hoạn lúc rạng sáng, 13 người bị thương
    Tin Hoa Kỳ
Mỹ chi 8,2 triệu USD chế tạo kính đặc biệt giúp phi công đối phó vụ nổ hạt nhân
    Văn Nghệ
Bản in Picasso bị đánh cắp 8 năm trước bất ngờ được tìm thấy
    Điện Ảnh
Bom tấn thu gần 24 tỷ đồng/ngày, một mình oanh tạc rạp Việt
    Âm Nhạc
Phương Mỹ Chi ra mắt MV về văn hóa đồng bào Khmer
    Văn Học
Olympic Tin học quốc tế năm 2026: Việt Nam trong nhóm 8 quốc gia dẫn đầu

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Xã Luận
Trong dòng chảy cội nguồn
TS. Nguyễn Hữu Hoạt

Năm mươi năm xa xứ, ngày đặt chân xuống bến quê, Tôi đứng lặng yên. Con đường đất năm xưa đã thành nhựa phẳng, hàng tre nghiêng bóng thuở nhỏ giờ chỉ còn lại vài gốc già cỗi. Nhưng khi gió từ sông thổi lên, mùi phù sa quen thuộc lập tức kéo cả một trời ký ức ùa về. Tôi nghe như có tiếng gọi của đứa trẻ năm nào đang chạy chân trần trên bãi bồi, tiếng mẹ cười, tiếng bạn bè gọi nhau giữa trưa hè.


Sau bao năm phiêu bạt giữa những thành phố đông người và những con đường xa lạ, ngày trở về quê luôn mang một cảm xúc thật khó gọi thành tên. Chiếc xe chầm chậm lăn bánh qua những cánh đồng xanh mướt, qua dòng sông tuổi thơ vẫn lặng lẽ trôi như chưa từng bị thời gian chạm tới. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu rằng có những nơi ta rời đi, nhưng không bao giờ thật sự rời khỏi trái tim mình. Nghiệm lại lời cổ nhân thường nói : “Vạn vật giai lưu, duy ký ức bất lưu.” Mọi thứ đều trôi đi, chỉ ký ức là ở lại. Điều ấy hiểu thêm dẫu thời gian đã phủ bụi lên mái tóc, dẫu quê hương đổi thay từng ngày, nhưng trong lòng vẫn nguyên vẹn như thuở ban đầu.
Tôi bước dọc bờ sông, nơi từng là giồng đất nuôi dưỡng tuổi thơ. Nước vẫn chảy, bèo vẫn trôi, nhưng bờ đã khác. Nhớ lại lời Trang Tử: “Nhân sinh dữ vạn vật, giai như phù vân.” Đời người và vạn vật đều như mây nổi, nhưng có những đám mây không tan, chỉ lặng lẽ neo lại trong tim. Năm mươi mốt năm đi xa tưởng mình đã quen với xứ người. Nhưng khi trở về mới biết: quê hương không cần ta ở lại, nhưng quê hương luôn ở trong ta.
Chiều xuống dần, tôi ghé đình làng Thanh Quít. Mái đình rêu phong, cột gỗ lim đã sẫm màu thời gian. Nhưng đứng trước sân đình, tôi cảm nhận một thứ bình yên mà nơi xứ người không bao giờ có. Người xưa nói: “Đình làng là nơi trời đất gặp nhau, là chỗ con người tìm lại chính mình.” Và hiểu rằng đình không chỉ là kiến trúc, mà là ký ức tập thể, là nơi lưu giữ nếp sống, nếp nghĩ của bao thế hệ. Ở đó, con người học được sự khiêm nhường, biết mình chỉ là một phần nhỏ trong dòng chảy lớn của quê hương, một nơi từng là trái tim của cả xóm. Mái đình rêu phong, nhưng khí thiêng vẫn như còn đó, đình làng giữ hồn nước, giữ nếp người. Đứng trước sân đình, tôi cảm nhận rõ ràng: quê hương không chỉ là nơi sinh ra, mà là nơi gìn giữ những giá trị khiến con người không lạc mất chính mình. Ở đó từ sâu thẳm cảm nhận quê hương hôm nay cũng giống như hôm qua được hoà trong ánh chiều vàng, che phủ hàng tre nghiêng mình trước gió, mái nhà năm xưa như vẫn thấp thoáng sau hàng cau. Tất cả như một bản nhạc cũ đánh thức ký ức tưởng như đã ngủ yên.
Từ tư duy ấy như câu: “lá lạc quy căn”, chiếc lá dù bay xa đến đâu rồi cũng trở về với cội nguồn. Câu nói ấy không chỉ là quy luật của thiên nhiên mà còn là quy luật của lòng người. Mỗi chúng ta đều mang trong mình một miền ký ức để nhớ, một quê hương để thương và một mái nhà để trở về. Sự trở về không đồng nghĩa với bước lùi của cuộc đời mà đây chính là cuộc gặp gỡ sâu sắc với chính bản thể và bản ngã của chính mình. Cho nên, ngày trở về quê không chỉ là hành trình vượt qua khoảng cách địa lý, mà còn là cuộc hành hương của tâm hồn tìm về với nguồn cội.
Ở tận cùng, không chấm phẩy hay xuống dòng, sau bao năm xuôi ngược bộn bề của cuộc mưu sinh, đến một tuổi nào đó cũng tìm về quê cũ, như cha, ông ta thường nói:” Thụ cao thiên xích, diệp lạc quy căn”. cây dù cao ngàn thước, lá cuối cùng vẫn trở về với cội. Đó không chỉ là quy luật của thiên nhiên mà còn là triết lý sâu sắc về đời người. Dẫu chúng ta có đi xa đến đâu, thành công hay thất bại, giàu sang hay bình dị, trong sâu thẳm trái tim vẫn luôn tồn tại một miền quê để nhớ, một mái nhà để thương và một nơi để trở về.
Nhìn những sự đổi thay và nếp nhăn trên khóe mắt, nhìn những mái đầu bạc của thế hệ cha anh, tôi bỗng nhận ra sự hữu hạn của thời gian. Cuộc đời giống như một dòng sông, luôn chảy về phía trước và không bao giờ quay lại. Triết gia Hy Lạp Heraclitus từng nói: “Không ai có thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông.” Nhưng quê hương lại là điều kỳ diệu. Dù thời gian đổi thay mọi thứ, quê hương vẫn cho ta cảm giác y nguyên như chưa từng xa cách.
Khi hoàng hôn buông xuống, ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng những cánh đồng và mái nhà thân thuộc, lòng tôi chợt bình yên đến lạ. Tôi hiểu rằng hành trình dài nhất của đời người không phải là đi đến những vùng đất xa xôi, mà là hành trình tìm đường trở về với nguồn cội không còn mang thân phận cây chùm gởi nơi xứ người.
Ngày trở về quê vì thế không chỉ là sự trở về của đôi chân, mà còn là sự trở về của tri thức, có hình ảnh người mẹ quê hương đợi chờ đứa con đi xa trở lại. Giữa thế giới rộng lớn và mênh mông đổi thay không ngừng, quê hương vẫn là bến đỗ bình yên nhất, nơi mỗi người luôn mong được trở về, dù chỉ một lần, để nghe lại nhịp đập thân thương của chính trái tim mình.
Chính thế có những buổi chiều tha hương, giữa dòng đời xuôi ngược, bất chợt nghe một giọng nói quê nhà, một câu hò cũ hay mùi khói rơm thoảng qua trong ký ức, lòng người bỗng chùng xuống. Khi ấy ta hiểu rằng quê hương không chỉ là một địa danh trên bản đồ, mà là phần sâu thẳm nhất của tâm hồn. Và từ tình yêu quê hương ấy, con người tìm thấy tình yêu Tổ quốc.
Quê hương là cánh đồng, con sông, mái nhà tranh, là tiếng ru của mẹ và bước chân lặng lẽ của cha trên con đường đất. Tổ quốc là sự kết tinh của muôn vàn quê hương như thế. Bởi vậy, yêu quê hương chính là yêu Tổ quốc từ những điều gần gũi nhất.
Đại thi hào Nguyễn Du từng viết trong Truyện Kiều:
“Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ.”
Nỗi buồn lớn nhất của con người không phải là nghèo khó, mà là sự lưu lạc, mất gốc, không còn nơi để nhớ, để thương. Một người không còn nhớ quê hương thì cũng như cây lìa khỏi đất, sông mất nguồn, cuộc đời tuy tồn tại nhưng thiếu đi cội rễ tinh thần.
Từ nhiều thế kỷ trước, Anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi đã khẳng định trong Bình Ngô Đại Cáo:
“Như nước Đại Việt ta từ trước,
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu.”
Hai câu văn bất hủ ấy không chỉ là lời tuyên ngôn về chủ quyền quốc gia, mà còn nhắc nhở rằng mỗi người dân đều có trách nhiệm gìn giữ ký ức về quê hương và lịch sử dân tộc. Khi quên quê hương, con người dễ quên luôn nguồn cội của mình; mà quên nguồn cội cũng chính là đánh mất một phần Tổ quốc trong tâm hồn.
Triết gia Cicero từng nói: “Không nơi nào ngọt ngào hơn quê hương.” Bởi quê hương là nơi lưu giữ tuổi thơ, là điểm khởi đầu của mọi hành trình và cũng là nơi tâm hồn luôn muốn trở về sau những năm tháng bôn ba.
Thế nên, nhớ quê không chỉ là nhớ một vùng đất. Đó còn là lòng biết ơn tổ tiên, là sự trân trọng lịch sử và văn hóa dân tộc. Người còn nhớ quê hương thì còn giữ được sợi dây nối mình với Tổ quốc. Còn người hoàn toàn quên quê hương, dẫu sống giữa phồn hoa, cũng giống như con thuyền mất phương hướng giữa biển khơi rộng lớn.
Bởi vậy, quê hương và Tổ quốc tuy là hai khái niệm khác nhau, nhưng trong trái tim mỗi con người chỉ là một. Quê hương là gốc rễ, còn Tổ quốc là thân cây. Gốc rễ càng sâu thì thân cây càng vững. Người yêu quê hương tha thiết sẽ không bao giờ quay lưng với Tổ quốc; và người biết gìn giữ Tổ quốc luôn bắt đầu từ tình yêu đối với quê hương của chính mình./.
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết cũ:
    Mẫu số chung giữa Mỹ và Iran (18-07-2026)
    Trung Đông trong cơn biển lửa (16-04-2026)
    Ký ức không thể nào quên (17-03-2026)
    Chính sách ngoại giao hoang tưởng (23-05-2025)
    Khát Vọng Hoà Bình (08-04-2025)
    Những mơ hồ chiến lược trong chính sách đối ngoại của Trump đối với Việt Nam (11-02-2025)
    QUAN HỆ MỸ-VIỆT DƯỚI THỜI DONALD TRUMP (08-01-2025)
    Trung Quốc đứng trước nguy cơ Bắc Hàn. (03-12-2024)
    Sức Mạnh Bảo Vệ Hoà Bình (20-11-2024)
    Sự khác biệt trong chính sách giữa Trump & Biden-Harris (12-09-2024)
    Động cơ thúc đẩy để bình thường hóa quan hệ Israel và Ả- Rập Xê- Rút (15-08-2024)
    W.E. Du Bois: Tư Tưởng & Hiện Sinh (20-07-2024)
    Trục ác quỷ Nga, Tàu, Bình Nhưỡng và Iran (20-06-2024)
    Bàn tay đẫm máu đằng sau TikTok (25-05-2024)
    Trung Quốc trước áp lực toàn cầu trong chính sách phá giá (24-04-2024)
    Mục Tiêu & Nhu Cầu Duy Trì Hiệp Ước Bắc Đại Tây Dương (NATO) (22-03-2024)
    Lá Thư Tổng Biên Tập (08-02-2024)
    Mơ Hồ Chiến Lược (15-01-2024)
    Sự kết thúc của phép màu kinh tế Trung Quốc (16-12-2023)
    Cộng và trừ trong chương trình trí tuệ nhân tạo (Artificial Intelligence) (20-11-2023)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Bà Nội Và...


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 182711304.